Diệp Ly Châu gọi một tiếng "Thái thái" . Ô thị cười tiến lên phía trước, nắm lấy tay Diệp Ly Châu: "Tiểu thư chắc là không còn nhớ ta nữa. Năm đó, lúc tiểu thư rời đi mới có 5 tuổi, tội nghiệp, bây giờ tiểu thư trở về, nhưng là đã lớn thành thiếu nữ rồi.
Mãi đến phút 23 mới xuất hiện tình huống đáng chú ý đầu tiên khi từ một quả phạt góc, Ruben Neves đã nã đại bác tầm xa đầy uy lực và chỉ có tài năng của Unai Simon mới giúp TBN tránh khỏi bàn thua. Trước đó, Ronaldo tỏ vẻ không hài lòng với trọng tài bởi quyết định không thổi 11m sau pha va chạm giữa anh và chính Unai Simon.
Mở lồng bàn cơm vợ để phần khi đi nhậu về, tôi giật nảy mình khi thấy đầy mảnh vỡ trong bát canh. Chịu không nổi, tôi đưa tay định tát cô ấy thì cô ấy chạy ra ngoài cửa. Tưởng
- Mọi chi tiết vui lòng liên hệ Địa chỉ : Tổng kho sàn gỗ Việt Phát- số 31, Ngọc Đại, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội Hotline: 0961607869- 0973763693
9 tháng qua, An Giang ghi nhận 2.593 ca mắc tay chân miệng, tăng 64% so với cùng kỳ năm ngoái. Cả 11 huyện ghi nhận ca mắc tăng so cùng kỳ. Bệnh tay chân miệng đang có chiều hướng tăng vào những tuần gần đây. 9 tháng qua, An Giang đã phát hiện và xử lý 345 ổ dịch, địa phương
Ở bất cứ vị trí nào trong lòng bàn tay có chỉ tay hình cá đều mang lại nhiều may mắn về tiền bạc cho chủ nhân. Chỉ tay hình đinh ba. Nếu trong lòng bàn tay có hai đường chỉ tay thẳng và cong cắt nhau tạo thành hình giống chiếc đinh ba (cái xiên 3 mũi), xin chúc mừng bạn.
lTAtLn. Người dịch LC + Chim Ba Chân Mảng da thịt bị Đề Kiêu nắm lấy ngứa ngứa tê tê, Diệp Ly Châu không rút tay ra, chỉ nói “Nơi này có gió, đại nhân không nên ngủ ở đây.” Đề Kiêu buông nàng ra, đứng dậy, trong tay hắn đang cầm cái áo choàng của nàng. Chất vải bằng gấm xanh, mềm mịn trơn nhẵn, cảm giác sờ vào cực tốt. Trên người nàng quả thực quá thơm, vừa đến gần, Đề Kiêu đã có thể ngửi thấy mùi thơm trên người nàng. Thật ra chỉ là hương thơm nhàn nhạt, nhưng Đề Kiêu đối với mùi hương trên người Diệp Ly Châu nhạy cảm khác thường. Đề Kiêu đưa áo choàng qua “Áo choàng của nàng.” Diệp Ly Châu vươn tay ra nhận “Ta sợ chàng bị gió thổi mà sinh bệnh.” Bị gió thổi sinh bệnh? Mùa đông ở Hàm Châu lạnh thấu xương, hắn mặc áo giáp lạnh như băng luyện binh, cũng chưa từng sinh bệnh. Đề Kiêu cũng không đặt áo khoác vào tay Diệp Ly Châu. Hắn khẽ rũ một cái, áo choàng mở rộng ra, gấm xanh dưới đèn phản chiếu ánh sáng nhu hoà nhàn nhạt “Thân thể ta tốt, không cần.” Diệp Ly Châu còn chưa kịp phản ứng, áo choàng đã phủ lên người nàng. Đề Kiêu giúp nàng cột lại đai áo, lại kéo mái tóc dài đen như mực của nàng ra ngoài. Đứng gần như vậy, Diệp Ly Châu bị Đề Kiêu bao phủ, nàng có thể ngửi thấy mùi thơm thanh đạm của cây tuyết tùng trên người hắn. Thứ mùi này kích thích thần kinh, chóp mũi Diệp Ly Châu khẽ chuyển động, hít sâu một hơi. Ngón tay thon dài của Đề Kiêu xuyên qua mái tóc dài xinh đẹp của Diệp Ly Châu, bị bản năng cơ thể ảnh hưởng, Diệp Ly Châu không tự chủ được cọ cọ vào tay Đề Kiêu. Nàng ấm áp mềm mại, nhẵn nhụi, mịn màng, giống như đóa hoa quỳnh trân quý nở ra ngắn ngủi trong đêm đen. Tay Đề Kiêu hơi cứng đờ. Hắn gom mái tóc dài của Diệp Ly Châu lại rồi kéo ra. Cả người Diệp Ly Châu tê tê, bờ vai mềm yếu vô cùng. Nàng nhìn chằm chằm lồng ngực rộng lớn của Đề Kiêu, dựa sát về phía trước. Còn chưa kề sát vào, cái gáy đã bị người nắm lấy. Đề Kiêu nói “Đứng cho vững.” Hai chân Diệp Ly Châu mềm nhũn, căn bản không đứng vững được. Nàng vừa vì phản ứng của mình mà xấu hổ, vừa vì bản năng cơ thể khiến nàng vô cùng khát khao Đề Kiêu. Diệp Ly Châu ảo não lùi về sau hai bước “Xin lỗi.” Đề Kiêu thấy nàng thế mà lui về phía sau, sắc mặt lạnh đi một chút. Diệp Ly Châu không biết nên che giấu sự bối rối của mình thế nào, nàng không tiện nói ra chân tướng. Nếu như nàng nói, nàng gặp người khác đều không có việc gì, nhưng gặp được hắn, thì đầu cũng không đau nữa, lưng cũng không mỏi nữa, lúc chạm vào hắn cả người còn thoải mái như ngâm mình trong suối tiên, người này nhất định sẽ cho rằng nàng là kẻ điên. Mặc dù sự thật đúng là như vậy. Đề Kiêu nói “Trên miệng nàng bôi thứ gì thế?” Diệp Ly Châu thấy hắn vậy mà chủ động nói chuyện, ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng sờ lên cánh môi của mình, ngẩng đầu nhìn Đề Kiêu “Là son, ép cánh hoa hồng ra nước, rồi hong khô, sẽ thành son.” Đôi mắt nàng long lanh, ngón tay chạm vào bờ môi, màu đỏ kiều diễm ướt át cùng với ngón tay trắng như tuyết của nàng, tạo thành hai màu tương phản, vô cùng mê hoặc. Đề Kiêu cúi đầu, ngón tay hắn thô ráp, quanh năm quen cầm đao kiếm, ngược lại là lần đầu tiên chạm vào đôi môi mềm mại của thiếu nữ. Diệp Ly Châu bị hành động của hắn dọa sợ, cả người sững sờ không cả nhúc nhích. Ngón tay hắn lau đi màu son trên môi Diệp Ly Châu “Không đẹp.” Thật ra là rất đẹp, có điều hắn không muốn để người khác nhìn thấy, chỉ muốn một mình hắn thấy. Mang nàng về giấu đi một mình ngắm. Cánh môi của Diệp Ly Châu quá mềm mại, bị hắn lau qua hơi hơi đau. Chờ Đề Kiêu buông tay, nàng liếm môi, cảm giác thỏa mãn khó có thể diễn tả bằng lời tràn đầy trong lòng Diệp Ly Châu. Đề Kiêu phát hiện sắc mặt tiểu cô nương đỏ ửng tựa đóa hoa hồng. Trong quá khứ, nàng đều là xanh xao mệt mỏi, hoàn cảnh đỏ mặt như này ngược lại cũng không thường thấy. Diệp Ly Châu bị Đề Kiêu mê hoặc đến choáng váng, quên mất bản thân đang ở nơi nào, cũng quên mất sự dè dặt mà bản thân nên có “Lau sạch rồi sao?” Đôi mắt nàng mờ mịt, giống như ăn được thứ gì cực kỳ ngon miệng, lông mi vểnh lên, vòng cung đuôi mắt mềm mại xinh đẹp, đáy mắt như hồ nước trong veo. Lúc này Đề Kiêu đã nhận ra có điều không đúng. Hắn biết, Diệp Ly Châu không phải là một cô nương to gan như vậy. Lần trước tên phế vật nhị hoàng tử Triệu Dật kia tạo cảm giác tồn tại trước mặt Diệp Ly Châu, liền bị nàng làm mặt lạnh. Vì sao nàng quyến luyến hắn như vậy? Nàng cũng vừa gặp đã yêu sao? Bóng đêm sâu thẳm, Đề Kiêu tiến lên từng bước. Lý trí cùng ham muốn của Diệp Ly Châu đấu tranh, nàng lui về sau một chút, lại bước lên trước một chút. Lý trí nói với nàng rằng, nàng không thể duy trì khoảng cách gần như vậy với người đàn ông này, nhưng mà, thân thể nàng lại rất cần người này. Cảm giác bị áp bức mà hắn cho nàng vượt qua sự vui sướng, cuối cùng Diệp Ly Châu vẫn lựa chọn lùi về phía sau, trâm ngọc trên tóc nàng lay động hai cái, vàng ngọc châu báu va vào nhau, phát ra âm thanh lanh lảnh. Không đợi nàng lùi ra khỏi đình, Đề Kiêu đã nắm lấy cằm của nàng. Giống hệt như trong mơ, hắn ở trên cao nhìn xuống, nàng chật vật không chịu nổi, nhưng hắn lại sạch sẽ chỉnh tề. Ngón trỏ của Đề Kiêu vuốt ve cằm Diệp Ly Châu, đầu ngón tay nhẹ nhàng quét qua cánh môi nàng “Tâm ý của nàng, ta đều biết cả rồi.” Diệp Ly Châu “???” Tâm ý của nàng? Tâm ý nào của nàng? Đề Kiêu hơi hơi cúi đầu. Trong mơ là trong mơ, hiện thực là hiện thực. Đôi khi, điều có thể làm được trong mơ, trong hiện thực lại không thể làm được. Giống như ở trong mơ hắn và Diệp Ly Châu sớm đã là vợ chồng thực sự, cũng sắp đùa hư nàng rồi, trong hiện thực Đề Kiêu vẫn còn là trai tân, không biết nên hôn nàng thế nào. Dán thẳng môi lên sao? Có khi nào mũi hai người sẽ đụng vào nhau không ? Vậy hẳn là nghiêng đầu hôn. Nhất định là như vậy rồi. Thân thể Diệp Ly Châu nhạy cảm vô cùng, cằm bị hắn nắm lấy, dù hắn không hề dùng sức, nhưng trên cái cằm trắng nõn của nàng vẫn hiện ra mấy dấu ngón tay rõ rệt. Nhìn rất kích tình. Đề Kiêu lại cúi đầu xuống, Diệp Ly Châu không có sức đẩy hắn ra, dù có sức, thân thể nàng cũng không cho phép nàng đẩy ra. Chỉ có Đề Kiêu có thể gần gũi nàng như vậy, nàng cũng chỉ cho phép một mình Đề Kiêu. “Ơ kìa, cậu, sao cậu lại ở đây?” Một giọng thiếu niên trong trẻo truyền tới “Cháu sợ cậu không tìm được…” Tiếng nói im bặt. Triệu Quân ý thức được có điều không ổn. Hình như cậu đang giấu thứ gì đó ra sau lưng. Có lẽ, đó không phải thứ gì, mà là một cô gái. Ông cậu uống rượu say, sau đó làm chuyện tốt, hình như bị hắn quấy rầy rồi. Triệu Quân nhìn ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông, khí thế trong nháy mắt yếu hẳn đi “Khụ khụ… Cháu không biết…” Diệp Ly Châu nghe thấy giọng nói, cũng biết mình bị người ta nhìn thấy rồi. Đêm hôm khuya khoắt, nàng và người đàn ông này đơn độc ở bên nhau, nếu truyền ra ngoài, cha nhất định sẽ gả nàng cho người này, danh tiếng của con gái nhà lành rất quan trọng, nếu như người này chưa lập gia đình, chắc cha cũng sẽ uy hiếp hắn cưới nàng. Nhưng mà… Trước kia Diệp Ly Châu chưa từng nghĩ sẽ lập gia đình, áo cưới cũng chưa may. Diệp Ly Châu thò ra nửa cái đầu, định bụng xem xem người trông thấy việc này là ai, nàng nhìn thấy một thiếu niên cao lớn như tùng bách. Bởi vì cách xa, trời lại tối, Diệp Ly Châu không thấy rõ mặt mũi của thiếu niên. Nhưng Triệu Quân lại nhận ra Diệp Ly Châu. Dù sao trong đình sáng sủa hơn một chút, gương mặt của Diệp Ly Châu cũng quá rõ nét, nhìn qua một lần thì sẽ không thể quên. Triệu Quân dùng ánh mắt rất kỳ lạ nhìn Đề Kiêu một cái. Thật không hổ là cậu, giấu Diệp Phụ An, lừa gạt con gái nhà người ta ra ngoài hẹn hò. Tiểu cô nương non nớt như vậy, nhìn quá đỗi ngây thơ, cậu đúng thật có thể xuống tay được. Cũng không biết sau khi Diệp Phụ An biết được cải trắng nhỏ nhà mình bị con sói đuôi to ngoạm mất, cái mặt mo sẽ bị chọc tức thành màu dưa muối hay màu gan heo đây. Đề Kiêu không muốn để Diệp Ly Châu nhìn lén Triệu Quân, hắn ấn cái đầu nhỏ của nàng trở về. Diệp Ly Châu áp sát lên lưng Đề Kiêu, nàng cực kỳ mềm mại, mềm như mây vậy, cơ thể Đề Kiêu lại giống như được đúc ra từ sắt đá, rắn chắc mà lạnh như băng. Cộm người không thoải mái. Dù là như vậy, Diệp Ly Châu dựa vào hắn, cũng vẫn cảm thấy rất là vui vẻ. Đề Kiêu lạnh tanh nói “Cháu về trước đi, không cần chờ ta.” Một câu nói thật đơn giản, Triệu Quân lại nghe ra được sát ý, hắn cảm thấy trên người rét căm căm, nếu còn không đi, sau này Đề Kiêu nhất định sẽ dùng Trọng Uyên dạy hắn làm người thế nào. Triệu Quân nhanh nhẹn bớt nói hai câu, nhưng vẫn không nhịn được mà nhắc nhở “Vậy cháu đi trước đây. Cậu chú ý thời gian một chút, thật sự không còn sớm nữa đâu.” Diệp Ly Châu vẫn còn là thiếu nữ trong khuê phòng, Triệu Quân thật sự Đề Kiêu làm quá mức sẽ bị phát hiện. Dù sao cũng là con gái Diệp Phụ An, sau lưng Diệp Ly Châu là một người cha có bản lĩnh, không thể ức hiếp quá mức. Đề Kiêu tự nhiên hiểu rõ điểm này. Cho dù cha của Diệp Ly Châu không phải là Diệp Phụ An, chỉ cần hắn thích nàng, thì sẽ trân trọng nàng, không ức hiếp nàng quá đáng. Bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Ly Châu túm lấy áo Đề Kiêu, vẫn đang chờ Triệu Quân rời đi, ngón tay nàng khẽ gãi lên lưng Đề Kiêu, mới nhận ra cơ thể Đề Kiêu lại căng cứng. Hắn quay lưng về phía Diệp Ly Châu “Buông ra.” Ngón tay nàng càng túm chặt hơn, chất liệu áo khoác của hắn rất mỏng, nắm trong tay vừa lạnh vừa trơn. Diệp Ly Châu không biết hành động dựa sát vào hắn như vậy rất nguy hiểm, nàng chỉ chớp chớp mắt, rồi nói “Vị công tử vừa rồi, có khi nào sẽ nói ra việc chúng ta nói chuyện cùng nhau không?” “Nàng có hi vọng người khác biết không?” Diệp Ly Châu cũng rất xoắn xuýt, lông mày xinh đẹp của nàng hơi cau lại. Diệp Ly Châu muốn ở cùng một chỗ với Đề Kiêu, chỉ vì Đề Kiêu là quý nhân trong sinh mệnh của nàng. Nhưng chuyện tình cảm, coi trọng đôi bên cùng có ý. Diệp Ly Châu chưa rung động, sở dĩ nàng đứng ở đây, là vì cơ thể nàng cần Đề Kiêu. Đề Kiêu thì sao? Diệp Ly Châu nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông. Hắn trước sau đều lạnh nhạt, không có tình cảm gì, có lẽ ghét nàng, cho dù không ghét nàng, nhìn vẻ mặt vĩnh viễn lãnh đạm của hắn, cũng không giống như thích nàng. Nếu như bởi vì nàng đơn phương đòi hỏi, để Đề Kiêu ở bên nàng, Diệp Ly Châu sẽ cảm thấy thật có lỗi với Đề Kiêu. Trong lòng nàng có sự chán nản nhàn nhạt, nàng thì thầm nói “Không hi vọng.” Đề Kiêu cuối cùng xoay người lại. Không hi vọng? Sao? Nàng quyến rũ hắn, lẽ nào không muốn chịu trách nhiệm? Đề Kiêu nâng cằn nàng lên “Thật sự không hi vọng sao?” Diệp Ly Châu nhìn vẻ mặt của hắn không thân thiện, nói “Cha ta mà biết sẽ tức giận.” Lúc này Đề Kiêu mới bớt đi mấy phần lạnh lẽo. Diệp Phụ An nhất định sẽ tức giận, tiểu cô ương yểu điệu rơi vào trong tay một võ tướng không biết thương tiếc đàn bà con gái như Đề Kiêu, đi tới Hàm Châu xa xôi, Diệp Phụ An mới không bỏ được. Đề Kiêu khép lại áo choàng của nàng “Sắc trời không còn sớm nữa, nàng cũng nên sớm quay về đi.” Diệp Ly Châu không muốn về, nàng sợ ban đêm gặp ác mộng, ở bên Đề Kiêu, nàng cảm thấy rất yên tâm. Đề Kiêu luôn cho người ta cảm giác an toàn. Diệp Ly Châu nói “Sao chàng lại thích mang theo đao? Cây đao này xem ra rất nặng.” Tiểu cô nương chuyển đề tài, rõ ràng cho thấy không muốn đi. Đề Kiêu đoán ra nàng không muốn rời xa mình, có cái ý nghĩ này, trong lòng Đề Kiêu không hiểu sao lại có cảm giác thỏa mãn. Hắn lấy Trọng Uyên xuống “Sờ xem.” Đôi mắt Diệp Ly Châu trong nháy mắt sáng lên “Ta có thể chạm vào sao?” Đồ của hắn, nàng đều có thể chạm vào. Của Đề Kiêu, cũng chính là của Diệp Ly Châu. Đề Kiêu nói “Có thể.” Mũi đao từng uống vô số máu tươi, hôm nay lại được lau chùi sạch sẽ, loan đao hắc kim có phong cách cổ xưa lại nặng nề mang theo sát khí lạnh lẽo, như ma vật khát máu, Diệp Ly Châu lại là kiểu người ngây thơ đơn thuần, hoàn toàn khác xa cây loan đao này. Ngón tay mảnh khảnh trắng nõn như sứ của nàng vuốt ve vỏ đao “Cây đao này thật đẹp…” Đề Kiêu cong khóe môi. Nhiều năm như vậy, cũng là lần đầu tiên có người khen Trọng Uyên đẹp. Thanh loan đao khát máu này, không có nhân tính giống hệt như Đề Kiêu, ở trong mắt Diệp Ly Châu, lại rất cuốn hút. Diệp Ly Châu ngửa đầu nói “Có thể rút đao ra khỏi vỏ không?” Đề Kiêu nói “Không thể.” Ánh đao dọa người, hắn sợ trong đêm tối sẽ hù dọa Diệp Ly Châu. Tay Diệp Ly Châu lại vuốt ve vỏ đao lần nữa, đáy lòng nàng cảm thấy đáng tiếc, tiếc là không thấy được đao rời khỏi vỏ. Nàng rất thích thanh đao này, mặc dù nó đáng sợ, nhưng cho người ta một loại cảm giác khác biệt. Đề Kiêu biết ngón tay Diệp Ly Châu mềm mại ra sao. Đầu ngón tay giống như cánh hoa, mang theo mùi thơm, nơi mà tay nàng chạm vào, sẽ khiến người ta có cảm giác run rẩy. Nhưng lúc này, ngón tay thon dài của nàng đang không ngừng lưu luyến đụng chạm, còn là chạm vào thanh đao không có tính người này. Đề Kiêu cảm thấy, động tác của nàng thật sự quá mức mập mờ. Hắn thấy không thoải mái. Đề Kiêu cố định lại đao, đeo lên hông mình, sắc mặt vẫn lạnh lùng như trước “Đừng chạm vào nó như vậy, ta không thích.” “Hả?” Diệp Ly Châu có chút không hiểu nổi, vậy phải chạm thế nào đây? Tác giả có lời muốn nói Châu Châu Lại ghen với một cây đao, chàng chính là giấm vương.
Người dịch /fb Khương Nhiễm Y nghe Diệp Ly Châu nói, thì tin là thật “Đúng rồi, thành thân không phải là chuyện gì nhỏ nhặt, nhất định quan hệ hai nhà phải không tệ mới được.” Nói mãi nói mãi, Diệp Ly Châu cũng buồn ngủ, nàng ngáp khẽ một cái rồi nhắm mắt lại. Khương Nhiễm Y thấy hai cánh tay trắng như tuyết của Diệp Ly Châu đều lộ ra bên ngoài, nàng sờ sờ cánh tay thanh khiết không nhàn hạ của cô em họ, rồi kéo cái chăn mỏng lên. Tuy là tháng năm, nhưng người em họ yếu, bên ngoài có đặt khối băng giảm nóng, nhất định phải đắp cho em ấy thứ gì đó. Trước khi tới đây Khương Nhiễm Y đã nghe bà nội nói về cô em họ chưa từng gặp mặt này. Khương gia là thế gia giàu có, Khương Nhiễm Y lại là con gái duy nhất của Quân thị, bên trên có anh trai ruột cũng có anh họ chị họ, từ nhỏ đã được Quân thị và bà nội cưng chiều mà lớn lên, mấy bà vợ lẽ trong nhà gặp nàng đều phải cung kính gọi một tiếng “Tiểu thư”, bà cụ Khương gia có lòng dạ thiện lương, Khương Nhiễm Y được bà dạy dỗ, tự nhiên là tiểu thư khuê các chuẩn mực. Trước khi tới, nàng nghe nói em họ lẻ loi một mình lớn lên ở trong chùa, nghĩ rằng thân thể em họ không tốt, nàng cố ý chữa hai bộ trang sức vàng chế tạo thành khóa trường mệnh đặt ở trong đồ cưới mà bà nội cho em họ. Bây giờ lại thấy trong phủ cơ thiếp đông đảo, Ô thị nắm quyền, lại không biết Ô thị là người thế nào, trong lòng nàng càng yêu thương em ấy hơn. Suy nghĩ mãi, Khương Nhiễm Y cũng ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, Diệp Ly Châu tỉnh lại từ sớm, nàng thấy Khương Nhiễm Y vẫn đang ngủ, đột nhiên liền nổi lên ý xấu, nắm lấy mũi của Khương Nhiễm Y. Khương Nhiễm Y đang ngủ say, mũi bị nắm lấy, nên hé môi ra hít thở, Diệp Ly Châu cười ha ha, Khương Nhiễm Y cũng mở mắt ra. Nàng túm lấy tay của Diệp Ly Châu “Em họ, đừng nghịch!” Tay của Diệp Ly Châu thế mà lạnh lẽo vô cùng, đôi tay ngọc ngà của Khương Nhiễm Y phủ lên bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Ly Châu, sưởi ấm cho nàng “Nghịch như vậy, rồi xem phu quân tương lai của em không giáo huấn em.” Hai chị em cố ý thay bộ váy áo giống nhau đi ra ăn cơm. Dù sao viện trống không cũng là để trống, Diệp gia nhà to nghiệp lớn, sao có thể không chứa nổi hai người thân thích chứ. Tuy rằng Khương gia có nhà ở, có sản nghiệp trong kinh thành, Diệp Ly Châu vẫn giữ Khương Nhiễm Y và Quân thị ở lại Diệp phủ. Quân thị có thể gả vào Khương gia làm vợ cả, xuất thân cũng không tầm thường. Cha của Quân thị là một đại nho đã mất, học trò trải khắp thiên hạ, trong kinh thành có không ít môn sinh. Vì vậy, mấy ngày nay thường thường sẽ có vợ của những môn sinh này tới cửa Diệp gia, xách theo quà biếu đến thăm Quân thị. Kể từ đó, Ô thị càng khó chịu hơn. Vợ của mấy Công gia, Hầu gia đó ngoài mặt thì không nói, sau lưng cũng đều không hề coi trọng bà ta, vợ của một vài quan viên nhỏ xem trọng bà ta cũng là bởi vì bà ta là vợ của Diệp Phụ An. Một Quân thị từ nơi khác tới, vào kinh mới có mấy ngày, thế mà có nhiều người như vậy nghe tiếng mà đến. Nghe nói có một vị phu nhân của Khương gia ở Vạn Châu vào kinh, Trần Vương phi, người luôn luôn không thích đến Diệp gia cũng tới nhìn một cái. Hơn nữa, Quân thị đã sống lâu như vậy, không giống con nhóc ngờ nghệch dễ lừa gạt Diệp Ly Châu, trong khoảng thời gian này, Ô thị cũng không dám mời thầy mo vào trong phủ, chỉ sợ Quân thị phát hiện ra sẽ vạch trần mình. Hạnh Nhi nghĩ ra cho Ô thị một chiêu. Ngày kế, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y vùi mình trong phòng chơi cờ, Quân thị ở một bên xem, thỉnh thoảng, Quân thị vẫn sẽ chỉ điểm một chút. Ngọc Sa đột nhiên đi vào “Tiểu thư, không hay rồi, Hạnh Nhi bên cạnh thái thái đang dẫn người sắp đến Tĩnh Thủy Hiên lục soát phòng của đầy tớ.” Diệp Ly Châu ngước mắt, quân cờ trên tay cũng không hạ xuống “Đây là vì sao?” Ngọc Sa nói “Thái thái đánh mất một cái vòng tay ngọc bích, nghe đâu vòng tay rất quý giá, bà ấy nghi ngờ là người làm trong phủ lấy trộm, chỗ Chu di nương và Lương di nương, còn có nơi ở của những người khác đều đã lục soát qua rồi, phòng của hai di nương đều đã lục soát một lượt, có điều thái thái nói, tuyệt đối không đụng vào phòng của tiểu thư, chỉ lục soát người làm trong phủ.” “Không đụng vào phòng của tiểu thư, chỉ lục soát người làm trong phủ, giọng điệu này trái lại có chút uất ức…” Diệp Ly Châu ném quân cờ lại, “Nghe ý tứ đó của bà ta, lẽ nào ta còn ham một cái vòng tay của bà ta hay sao?” Quân thị đã đoán ra ý đồ của Ô thị. Quân thị nói “Diệp phu nhân là không muốn để mợ tiếp tục ở đây nữa.” Nếu là gia đình bình thường, có thân thích tới chơi, sợ thân thích ăn uống lãng phí tiền của, cái này cũng có thể hiểu được. Nhưng đây là phủ Thừa tướng. Môn khách mà Diệp Phụ An nuôi cũng hơn trăm người, sao có thể không chứa nổi hai người họ hàng chứ? Huống hồ, ăn mặc chi tiêu của Quân thị và Khương Nhiễm Y hoàn toàn là tự mang theo, tuy rằng địa vị của Khương gia trong triều đình không sánh được với Diệp phủ, nhưng Khương gia cực giàu có, không cần Diệp phủ cứu tế. Diệp phủ lớn như vậy, Quân thị và Khương Nhiễm Y chỉ ở một chỗ, Ô thị trông mong, muốn đuổi họ đi, khẳng định cảm thấy họ cản trở cái gì đó của Ô thị. Từ một chuyện nhỏ này, Quân thị cũng có thể nhìn ra, Ô thị không tốt. Thân thích của Diệp Ly Châu cũng không dung được, làm sao bao dung Diệp Ly Châu chứ? Diệp Ly Châu nghe xong Quân thị nói, thì ngẩn người. Nàng không hi vọng Quân thị và Khương Nhiễm Y rời đi. Quân thị đối xử với với nàng vô cùng tốt, giống như là với con gái của bà vậy, cầm kỳ thư họa của Diệp Ly Châu cũng đều được Quân thị chỉ bảo. Không tới nửa năm thì Quân thị sẽ quay về Vạn Châu, bà đi rồi, nói không chừng đời này cũng không gặp được mấy lần nữa. Một mình Diệp Ly Châu ở trong phủ cảm thấy rất buồn chán, có Quân thị và Khương Nhiễm Y, nàng cảm thấy rất náo nhiệt, không muốn để hai người họ bị Ô thị ngầm mưu tính đuổi đi. Quân thị nhìn ra suy nghĩ của Diệp Ly Châu, bà xoa xoa đầu nàng “Đứa bé ngốc, mợ không đi đâu hết. Mợ nghe lời bà ngoại cháu, ngàn dặm xa xôi tới đây, không chỉ là vì chuyện cưới xin của Nhiễm Thư Nhi, còn là tới làm chỗ dựa cho cháu, để tránh việc cháu bị người ta hãm hại.” Dứt lời, Quân thị nói với Ngọc Sa “Ngăn người ở bên ngoài, cứ nói tiểu thư đã ra lệnh, không có sự cho phép của nàng, ai dám bước vào Tĩnh Thủy Hiên nửa bước, thì chặt chân kẻ đó cho chó ăn.” Ngọc Sa nhận được phân phó, Hải Đàn sợ Ngọc Sa xử lý chuyện này không khéo, cũng đi theo. Bên ngoài Tĩnh Thủy Hiên, Hạnh Nhi mặc một bộ áo sam màu quả hạnh, đang cầm một cái quạt quạt gió, sau lưng nàng ta đi theo mấy bà vú cao to, mỗi một người, thoạt nhìn đều vô cùng hung hãn. Ngọc Sa nói “Tiểu thư đang chơi cờ với Khương tiểu thư, không rảnh đi ra. Tiểu thư nói, không có sự cho phép của nàng, ai dám bước vào Tĩnh Thủy Hiên nửa bước, thì chặt chân của kẻ đó cho chó ăn.” Hạnh Nhi bị tức đến mức sắc mặt tái xanh “Ngọc Sa, ngươi thật to gan! Bọn ta là theo lời thái thái tới đây! Chẳng lẽ, ngươi muốn chống lại mệnh lệnh của thái thái?” Hạnh Nhi xây dựng thế lực ở trong phủ đã lâu, Ngọc Sa bị Hạnh Nhi trừng một cái, trong lòng cũng có chút rụt rè. Hải Đàn nói “Nơi này là Tĩnh Thủy Hiên, chúng tôi chỉ nghe theo lệnh của tiểu thư. Các ngươi có bản lĩnh thì cứ bước vào viện, lát nữa để tiểu thư xem xem, rốt cuộc là đứa tiện nhân nào không cần chân nữa, muốn cắt bỏ cho chó ăn.” Người của Diệp Ly Châu cương quyết, Hạnh Nhi cũng không dám xông vào thật. Ở Diệp phủ, thân phận của Diệp Ly Châu tuyệt đối không kém Ô Thị. Hải Đàn không nhát gan như Ngọc Sa, đối mặt với nhóm người Hạnh Nhi, vẻ mặt Hải Đàn bình tĩnh, trên mặt còn có mấy phần châm biếm, Hạnh Nhi tức đến giọng nói cũng run run “Chúng tôi cũng không phải không tôn trọng ý của tiểu thư, cũng không định lục soát phòng tiểu thư, các ngươi ở trong viện hùng hổ dọa người, không sợ thái thái tức giận sao?” “Nha hoàn của Tĩnh Thủy Hiên chính là đại diện cho tiểu thư, các ngươi lục soát phòng nha hoàn, thì tương đương với đánh vào mặt tiểu thư rồi.” Hải Đàn nói, “Có gì không phục, thì cứ nói với Lão gia, để xem Lão gia có cho phép thái thái vả mặt tiểu thư không.” Hạnh Nhi nói không lại người nhanh mồm nhanh miệng như Hải Đàn, chỉ có thể đen mặt rời đi. Đợi lúc về đến chỗ Ô thị, Hạnh Nhi khóc lóc kể lể những lời Hải Đàn nói, hôm nay Hải Đàn khiến Hạnh Nhi khó xử, sau này Hạnh Nhi cũng sẽ cảm thấy mất mặt. Ô thị uống một ngụm trà, sắc mặt cũng không dễ nhìn “Lời nói này, không phải là con nha hoàn chết tiệt này giả truyền, chính là tiện nhân Quân thị kia đã dạy Diệp Ly Châu.” Hạnh Nhi và Ô thị tưởng tượng rất hay, lục soát trong nhà một lượt, chỉ không lục soát chỗ Quân thị, đến lúc đó, vòng tay vẫn không tìm được, người khác chắc chắn cảm thấy là đầy tớ của Quân thị tay chân không sạch sẽ. Quân thị cũng không còn mặt mũi nào ở lại Diệp phủ nữa. Hai nữa, cứng rắn lục soát bên chỗ Diệp Ly Châu, cũng có thể cho Diệp Ly Châu một đòn cảnh cáo, để Diệp Ly Châu biết ai mới là nữ chủ nhân của Diệp phủ. Lúc này, nha hoàn ở bên ngoài đi vào thông báo, nói là Tiểu thư tới rồi. Ô thị vội vàng đứng lên, chỉnh sửa lại tóc mai và quần áo một chút. Diệp Ly Châu chỉ dẫn theo Hải Đàn, sau khi đi vào, nàng khẽ cười nói “Thỉnh an Thái thái.” Ô thị nói “Trời nắng nóng, sao tiểu thư lại tới đây, Hạnh Nhi, mau đi rót cho tiểu thư một ly trà giải nhiệt.” Diệp Ly Châu nói “Ta nghe nói thái thái đánh mất một vòng tay, ầm ĩ đến xáo trộn cả phủ, người người đều cảm thấy bất an, còn muốn cho người đi lục soát chỗ ở của ta nữa.” Ô thị vừa nghe mấy câu “Xáo trộn cả phủ” “Người người cảm thấy bất an” trong lời Diệp Ly Châu, thì sắc mặt liền thay đổi, sợ Diệp Ly Châu thêm mắm thêm muối nói với Diệp Phụ An, bà ta giơ tay cho Hạnh Nhi một cái tát, nói “Khuê phòng của tiểu thư sao có thể lục soát hả? Ai cho ngươi tới chỗ tiểu thư?” Diệp Ly Châu lắc đầu, nói “Thái thái đừng đánh nữa, nếu là nha hoàn này hiểu nhầm, thì thưởng hai lượng bạc rồi đuổi ra ngoài đi.” Hạnh Nhi vừa nghe nói Diệp Ly Châu muốn đuổi mình đi, thì tức khắc nóng nảy, nàng ta ôm chân Ô thị, nước mắt chảy ròng ròng “Thái thái, thái thái! Tôi không muốn ra khỏi phủ!” Ô thị cũng không muốn để một đứa nha hoàn đắc lực như thế rời đi, bà ta nói “Nha hoàn này đã theo ta rất lâu rồi, tiểu thư…” Diệp Ly Châu cắt ngang lời Ô thị “Thái thái không nể mặt ta, ta chỉ đành phải đi quấy rầy cha ta một chút vậy, phải nói chuyện này cho cha ta biết.” Ô thị lại vội vàng cho Hạnh Nhi một cái tát “Còn không mau đi xin tiểu thư tha thứ!” Hạnh Nhi hấp tấp vừa quỳ vừa bò đến trước mặt Diệp Ly Châu, nàng ta sắp ôm lấy chân của Diệp Ly Châu, Hải Đàn một cước dẫm lên tay của Hạnh Nhi “Bẩn thỉu, đừng chạm vào Tiểu thư của chúng ta.” Hạnh Nhi đành phải là quỳ rạp trên mặt đất, dập đầu đến mức đầu đầy máu “Tiểu thư đừng đuổi tôi đi… Lần này là tôi sai rồi, nghe nhầm lời thái thái nói, để tiểu thư chịu oan ức…” Diệp Ly Châu nhận lấy trà giải nhiệt mà nha hoàn đưa tới, nghiêng tay một cái, cả chén trà lạnh đều trút xuống người Hạnh Nhi, khiến Hạnh Nhi run cầm cập. Hạnh Nhi biết không ít bí mật của Ô thị, Ô thị cũng không thể để Diệp Ly Châu tùy tiện chà đạp người như vậy, bà ta cho nha hoàn dâng trà một cái tát “Chân tay vụng về, còn không cút ra ngoài?” Ô thị tự tay rót một chén trà, giống như năm đó dâng trà cho Khương thị, đem trà đặt vào trong tay của Diệp Ly Châu “Tiểu thư, người nể mặt ta đi, nha hoàn này theo ta nhiều năm như vậy, nếu đuổi ra ngoài, mặt ta cũng khó coi.” Bởi vì đây là một chút chuyện nhỏ, Diệp Ly Châu không thể làm ầm ĩ quá mức, chèn ép khí thế của Ô thị một chút, cho nha hoàn bên người Ô thị một bài học, để bọn họ biết người của Tĩnh Thủy Hiên không phải có thể tùy ý ức hiếp, bây nhiêu cũng đủ rồi. Diệp Ly Châu nhấp một ngụm trà, lông mi dài như lông vũ, chiếu xuống bóng mờ ở trên mặt. Mỗi một cử động của nàng đều là đoan trang tao nhã, cao quý lộ ra từ trong xương, để người ta không bới móc ra được nửa điểm sai lầm. Diệp Ly Châu không muốn nói chuyện, Hải Đàn ở một bên nói thay nàng “Thưa Thái thái, Tiểu thư của chúng tôi là người lương thiện, đổi thành người khác, chuyện này chắc chắn sẽ không dễ dàng như vậy. Nếu có lần sau, thì chị Hạnh Nhi không phải là lĩnh phần thưởng rồi đi, mà là được bọc vải quẳng ra ngoài đấy.” Chờ Diệp Ly Châu đi rồi, lúc này Ô thị mới ngồi xuống ghế, bà ta hất đổ nước trà mà Diệp Ly Châu đã uống, sắc mặt tái xanh. Hôm nay Diệp Ly Châu bị tức giận, hơn nữa còn đi một lần này, khí nóng tích tụ trong lòng, sau khi trở về liền gục xuống. Quân thị biết thân thể Diệp Ly Châu không tốt, nhưng hai ngày này bà thấy sắc mặt Diệp Ly Châu như thường, cũng thật không ngờ, nàng lại có thể suy yếu thành như vậy. Lúc Quân thị tới đây, hiển nhiên có mang theo không ít dược liệu quý báu, bà để đại phu mang từ phương nam tới bắt mạch cho Diệp Ly Châu, rồi nấu canh tẩm bổ đút cho nàng, mới thấy nàng đỡ hơn nhiều. Khương Nhiễm Y có chút đau lòng trông chừng Diệp Ly Châu. . . . Lúc Đề Kiêu ra roi thúc ngựa trở lại Hàm Châu, đã có một đống công việc chờ hắn xử lý. Trong trăm việc bộn bề, Đề Kiêu rút ra chút thời gian tự mình vẽ bản đồ, hắn muốn người xây một khu vườn, chờ Diệp Ly Châu tới Hàm Châu, sẽ để nàng ở đó. Mấy ngày vừa qua, Đề Kiêu rất lạ không mơ thấy Diệp Ly Châu. Nhưng tối hôm đó, hắn vừa ngủ, thì có một giấc mộng. Trong mộng sắc mặt Diệp Ly Châu tái nhợt đang dựa vào một thân cây, thấy Đề Kiêu đi tới, nàng khẽ ho khan hai tiếng, dùng khăn che kín miệng. Đề Kiêu đón lấy cái khăn của Diệp Ly Châu, hắn thấy được trên khăn có dính vết máu. Rất nhiều chấm nhỏ, như mai đỏ vừa mới nở. Diệp Ly Châu ngước mắt nhìn Đề Kiêu “Điện hạ, ta không đợi được ngài quay lại nữa rồi.”
Người dịch /fb Ô Anh tới Diệp phủ, tự nhiên là ở lại chỗ Ô thị. Diệp Ly Châu rộng lượng, cũng không để ý trong phủ nhiều thêm một cô tiểu thư, nàng cũng không đặt Ô Anh ở trong lòng. Thời tiết mỗi ngày một nóng lên, chẳng mấy chốc đã là tháng bảy, mỗi ngày Diệp Ly Châu ném vào trong bình thủy tinh một viên trân châu. Buổi sáng thức dậy, nàng lắc lắc trân châu trong bình. Đã ba, bốn mươi viên rồi. Nàng đoán Đề Kiêu hẳn là đang ở Hàm Châu rồi, theo thời gian Đề Kiêu rời đi tăng lên, thân thể của nàng cũng từng chút một trở nên yếu đi. Diệp Ly Châu luôn không nhịn được nhớ lại cảm giác được chạm vào Đề Kiêu. Cái cảm giác vui vẻ khi ở cùng một chỗ với Đề Kiêu, Diệp Ly Châu chưa bao giờ cảm nhận được ở những nơi khác. Nàng thật muốn mùa đông tới ngay lập tức. Ngày sinh của Diệp Ly Châu là mười lăm tháng bảy. Mười lăm tháng bảy là quỷ tiết, nàng chưa bao giờ ăn mừng sinh nhật, bởi vì vào ngày này âm khí nặng, thân thể nàng sẽ càng không tốt. Diệp Phụ An cũng biết, ngày này người trong nhà sẽ bận rộn tế tổ, vội vàng những việc khác, toàn bộ phủ từ trên xuống dưới đều kiêng kỵ, cũng sẽ không nói hôm nay là ngày sinh của Diệp Ly Châu. Hải Đàn đã sớm biết tin tức này từ nửa tháng trước, nàng nghe nói ngày này Diệp Ly Châu dễ bị tai hoạ quấn lên người, nên từ sớm đã nhìn chòng chọc bên chỗ Ô thị, sợ Ô thị sẽ mưu tính cái gì. Ô thị vốn là muốn trừ khử Diệp Ly Châu vào hôm đó. Bởi vì mười bốn tháng bảy là lúc thân thể Diệp Ly Châu yếu nhất, nàng chết vào một ngày này, thì cũng coi như là thần không biết quỷ không hay. Nhưng khoảng thời gian trước chẳng hiểu sao Hoàng hậu lại gọi bà ta vào trong cung, đánh tiếng với bà ta, trong câu chữ đều là chỉ trích người làm chủ mẫu là Ô thị không làm hết bổn phận, không chăm sóc tốt một đôi trai gái mà Khương thị để lại. Ô thị không hại bọn họ đã là tốt rồi, sao có thể chăm sóc bọn họ chứ? Nét mặt Hoàng hậu hiền hoà, nhưng ý trong lời nói thì là, nếu Diệp Ly Châu có mệnh hệ nào, nhất định là Ô thị không đủ tư cách làm chủ mẫu. Hơn nữa đoạn thời gian trước bà ta bị Diệp Phụ An phạt quỳ từ đường, cho nên, Ô thị cũng không dám để Diệp Ly Châu xảy ra chuyện vào lúc này. Ngày mười lăm tháng bảy, còn chưa tới sẩm tối, trong ngoài Diệp phủ đã treo đầy đèn lồng, trên đèn lồng đều có hình vẽ trừ tà, phòng ngừa tai hoạ tiến vào trong phủ làm hại Diệp Ly Châu. Dù sao cũng là sinh nhật, hơn nữa lại sắp là ngày cập kê của Diệp Ly Châu, tuy rằng lễ cập kê sẽ lùi lại đến tháng tám, nhưng buổi tối, người một nhà vẫn cùng nhau ăn bữa cơm. Quân thị không tiện qua đó, chỉ có Khương Nhiễm Y tới. Diệp Ly Châu ngồi ở phía bên tay phải Diệp Phụ An, Diệp Gia Hữu ngồi ở bên trái Diệp Phụ An, Ô thị thì ngồi đối diện Diệp Phụ An, mấy người vợ lẽ không thể ngồi vào bàn, đứng ở một bên hầu hạ dùng cơm. Từ buổi chiều Diệp Ly Châu đã cảm thấy lồng ngực khó chịu, bước chân cũng nặng nề, nàng không muốn khiến cho Diệp Phụ An lo lắng, lúc đi tới thì trang điểm nền nã, trên môi bôi một lớp son nhàn nhạt, thoạt nhìn khí sắc cũng không tệ lắm. Trước khi ăn cơm, Ô thị cười nói “Sau khi Tiểu thư về nhà, khí sắc càng tốt hơn rồi, hồi đó đáng ra nên sớm chút đón tiểu thư về.” Diệp Phụ An nghĩ thấy cũng đúng, sau khi về nhà, thân thể Diệp Ly Châu khá hơn so với ở trong chùa, ông có chút hối hận đã để Diệp Ly Châu chịu khổ nhiều năm như vậy ở Minh Phật Tự. Chỉ có Diệp Ly Châu hiểu, thân thể của nàng khá hơn, thực ra đều là nhờ Đề Kiêu. Ô thị ngó thấy sắc mặt Diệp Phụ An tốt hơn bình thường rất nhiều, biết được lời mình nói đã trúng ý Diệp Phụ An rồi. Lúc bình thường, Ô thị thật sự không khiến người ta bới móc ra được sai sót gì. So sánh với mấy bà vợ bé, bà ta thận trọng có phong thái hơn, ăn nói cũng không khiến người ta chán ghét. Khi đó Diệp Phụ An không tái giá, mà là nâng Ô thị lên làm vợ cả, một suy tính trong đó chính là, ông sợ sau khi tái giá phu nhân mới độc ác ích kỷ, không bao dung được Diệp Gia Hữu và Diệp Ly Châu. Ô thị ở trong phủ biết thân biết phận, gia thế cũng thấp, nâng bà ta lên, bà ta cũng không dám làm mưa làm gió. Mặc dù Ô thị không có cách nào xem Diệp Gia Hữu và Diệp Ly Châu như con trai con gái của mình, nhưng bình thường làm việc ổn thỏa, cũng không có tận lực gây khó dễ. Lần trước Ô thị muốn phái người lục soát phòng của đầy tớ trong Tĩnh Thủy Hiên, sau khi quỳ từ đường xong, bà ta rất nhanh thì thừa nhận sai lầm trước mặt Diệp Phụ An, lại ba lần bốn lượt nhận lỗi với Diệp Ly Châu. Ăn cơm xong, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y đi về. Diệp Ly Châu cảm thấy cả người suy nhược, muốn quay về nghỉ ngơi thật tốt. Khương Nhiễm Y và Quân thị đều thật lòng thật dạ đối xử với Diệp Ly Châu. Lần trước Diệp Ly Châu bị bệnh, Khương Nhiễm Y vẫn luôn trông chừng nàng, lo lắng vô cùng. Diệp Ly Châu biết chị họ có lòng dạ thiện lương, nếu nói cho chị ấy biết, tối nay khẳng định chị sẽ ngủ không ngon, nên không nói gì cả, chỉ nói mình muốn về đi ngủ Khương Nhiễm Y cũng không nhìn ra, để Hải Đàn đưa Diệp Ly Châu quay về. Diệp Ly Châu đi sau lưng Hải Đàn, theo Hải Đàn ra khỏi viện mà Khương Nhiễm Y ở. Sau khi trở về, nàng tắm rửa một tóc dài của nàng ướt nhẹp, sau khi lau sạch sẽ xong tuy không nhỏ nước nữa, nhưng vẫn có phần ẩm ướt. Diệp Ly Châu mở cửa sổ ra, ngồi bên cửa sổ hong tóc. Sau khi tẩy trang, sắc mặt của nàng lộ ra vẻ nhợt nhạt, khí huyết không đủ, tay chân nàng cũng quả thực lạnh ngắt. Diệp Ly Châu cảm thấy vừa lạnh vừa nóng, mê man nằm sấp trên gối mềm, để gió nhẹ thổi khô tóc. Cửa sổ mở ra, sợ có muỗi bay vào, Hải Đàn để lại một bó huân hương, rồi lặng lẽ đi ra ngoài, cũng để nha hoàn giữ cửa đi ra, không cho quấy rầy sự thanh tịnh của tiểu thư. Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, Diệp Ly Châu cảm thấy ngọn nến trong phòng đột nhiên tắt mất, người nàng run lên một trận, nhưng lại không nặng nề như vậy nữa. Vừa mới tắm xong, lại là ở trong khuê phòng của mình, Diệp Ly Châu khoác trên người hai tầng áo lụa, váy áo che phần ngực và bụng, bởi vậy lộ ra xương quai xanh xinh đẹp cùng một mảnh tuyết trắng. Áo lụa màu đỏ tươi, màu sắc này càng tươi đẹp, càng tôn lên nước da trắng muốt của nàng, có cảm giác óng ánh trong suốt đến phát sáng. Mái tóc đen của Diệp Ly Châu nửa khô, mang theo hương thơm thoang thoảng, ngọn đèn đã tắt, ánh trăng chiếu vào, nàng ăn bận tươi đẹp, giống như là phủ một tầng yêu khí, nhưng vẻ mặt của nàng quá mức đơn thuần, dưới ánh trăng sạch sẽ, lại như là được phủ một tầng tiên khí. Diệp Ly Châu cảm thấy tay chân không còn nặng nề như vậy nữa, nàng mệt mỏi ngáp một cái, muốn đóng cửa sổ đi vào trong phòng nghỉ ngơi. Tay còn chưa đụng tới cửa sổ, Diệp Ly Châu đột nhiên mở to hai mắt, cánh môi đầy đặn ướt át cũng mở ra thật lớn, hiển nhiên là cực kỳ kinh ngạc. “Tần Vương điện hạ…” Diệp Ly Châu không dám lên tiếng, nàng ép giọng thật thấp, “Sao ngài đã tới rồi?” Không phải hắn nên ở Hàm Châu sao? Đề Kiêu dĩ nhiên là một mình cưỡi ngựa tới, liên tục hai ngày chưa nghỉ ngơi, Hãn huyết bảo mã ngày đi nghìn dặm của hắn cũng sắp mệt chết rồi. Mặc dù sinh nhật của tiểu cô nương không may mắn, nhưng hắn vẫn muốn tới. Muốn thăm nàng. Chỉ có một điều đáng tiếc là, khi tới kinh thành thì đã là sẩm tối rồi, Đề Kiêu không có thời gian đi tắm rửa, hay thay một bộ quần áo sạch sẽ, để sáng sủa trước mặt nàng. Hắn phong trần mệt mỏi, trên quần áo đều là bụi đất, ban ngày lên đường gấp rút, mặt trời chói chang trên cao, Đề Kiêu bị phơi nắng đen đi một ít. Màu da hắn thực ra không đậm, nhưng so sánh với làn da có thể phát sáng của tiểu cô nương thì vẫn có vẻ sẫm màu. Có điều, Đề Kiêu vẫn anh tuấn quyến rũ, phong thái của hắn không tầm thường, dù cho đang mặc áo vải, cũng càng chói mắt hơn so với mặc quần áo quý giá bằng lăng la tơ lụa. Dáng người hắn rắn rỏi, cao to như tùng bách. Hắn đứng ở dưới ánh trăng, ngũ quan sâu sắc lập thể, sau khi quét qua xương quai xanh mảnh mai tinh xảo cùng bờ vai của Diệp Ly Châu, tròng mắt hắn tối đi vài phần, giọng nói hơi có chút khàn khàn “Thái Tử có việc để ta về kinh hai ngày, nghe nói là sinh nhật nàng, nên tới xem một chút. Vốn là không định tới.” Diệp Ly Châu gật đầu, hóa ra là có việc, thảo nào sớm như vậy đã quay lại. Nàng thật sự cho rằng phải đến mùa đông mới có thể gặp được hắn. Đề Kiêu quay lại, có thể chủ động tới thăm nàng, nàng đã rất vui vẻ rồi. Nàng không thể chờ đợi được muốn gần Đề Kiêu hơn một chút. Nhưng là… Diệp Ly Châu ở trong phòng, Đề Kiêu ở bên ngoài, địa thế của căn phòng cao hơn một chút, nàng ở bên trên, hắn ở bên dưới, cách một cái cửa sổ, hai người cũng không thể cách quá gần. Diệp Ly Châu cũng không biết Hải Đàn đã sai bảo nha hoàn đi cả rồi, nàng lo phòng ngoài sẽ có nha hoàn nghe được. Diệp Ly Châu vịn cái gối đầu ngồi xổm dậy, nàng mở cửa sổ to hơn một chút, nhỏ giọng nói với Đề Kiêu “Điện hạ, ngài ở bên dưới đón ta, đừng để ta ngã, ta xuống dưới nói chuyện với ngài.” Mái tóc dài của nàng chưa dùng trâm buộc lên, mềm mại tản mát ở trên vai. Tóc nàng rất dài, như mây mù vậy, vừa dày vừa đẹp, khiến người ta không dời được mắt. Trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng nhuộm lên mấy phần đỏ ửng, càng lộ ra vẻ đáng yêu. Đề Kiêu nhìn quần áo của mình, hai ngày rồi hắn chưa nghỉ ngơi, trong mắt đầy tơ máu, trên y phục có bụi bặm và mồ hôi. Hẳn là nàng vừa mới tắm xong, trên người trước sau luôn có mùi thơm rất dễ chịu, tóc đen sạch sẽ lại xinh đẹp. Diệp Ly Châu nghĩ mình đi xuống như vậy, nhất định sẽ được Đề Kiêu ôm lấy. Nàng quá thích cảm giác được tiếp xúc với Đề Kiêu. Diệp Ly Châu nói “Nhất định phải ôm lấy ta…” Lời còn chưa dứt, Đề Kiêu giơ tay lên mở cửa sổ rộng hơn, hắn nâng vai Diệp Ly Châu lên, nhấc nàng xuống dưới. Lúc Diệp Ly Châu được thả xuống đứng trên mặt đất, cả người vẫn ở vào trạng thái kinh ngạc. Trên mặt đất là cỏ xanh, nàng không đi giày, bàn chân nhỏ nhắn bị đâm có chút khó chịu. Nhưng mà có váy phủ lên, Đề Kiêu cũng không thể thấy được.
Lúc Diệp Ly Châu vừa tỉnh dậy, thì cảm thấy lồng ngực khó khi sinh ra sức khỏe của nàng đã không tốt. Diệp Ly Châu ra đời vào giờ Tý ngày mười lăm tháng bảy, trời sinh âm khí nặng, bị tai hoạ quấn thân. Khi còn bé, cao tăng nói nàng muốn sống tiếp, tốt nhất là phải xuất gia, sống cả đời ở trong chùa, cơm canh đạm bạc, làm bạn với nhang là, cha của Diệp Ly Châu thương yêu nàng nhất. Một cô con gái tốt như vậy, sao sẽ nỡ lòng để nàng xuất gia làm ni đó được ba tuổi, bà vú của Diệp Ly Châu nhất thời sơ ý, buổi tối mùa đông trước khi đi ngủ đã quên đóng cửa sổ, hại nàng bị rét cóng một đêm, bệnh nặng một trận, sốt cao tới nỗi suýt nữa thì chết của Diệp Ly Châu là thừa tướng hiện nay. Diệp thừa tướng đã mời danh y chữa bệnh cho nàng, miễn cưỡng bảo vệ được tính mạng. Thế nhưng, vào năm Diệp Ly Châu được năm tuổi, Diệp thừa tướng nhìn thân thể nàng càng ngày càng suy yếu, cũng không dám giữ nàng ở nhà nữa, mà đưa Diệp Ly Châu đến Minh Phật Tự, từ đó chỉ có ngày lễ ngày tết, Diệp thừa tướng mới gặp Diệp Ly Châu một Ly Châu tu hành ở Minh Phật Tự sắp được mười năm, qua hai tháng nữa, chính là sinh nhật mười lăm tuổi của ngày gần đây, sức khỏe nàng lại kém đi. Nàng thường xuyên ho khan, tức ngực, trên khăn tay cũng dính loang lổ vết máu. Sư trụ trì trong chùa nói Diệp Ly Châu không chịu cắt tóc thành ni thoát ly phàm tục, Phật tổ cũng không bảo vệ được nàng nữa, để nàng sớm ngày về nhà, nói không chừng có thể gặp được quý Ly Châu dùng một tay gạt ra bức màn sa màu vừa tỉnh lại, tóc đen lỏng lẻo xõa xuống, hệt như mây mù, áo lót màu trắng cũng rộng thùng thình lỏng lẻo, lộ ra xương quai xanh mảnh mai tinh dấp của Diệp Ly Châu cực kỳ động lòng người, chính nàng cũng không biết. Ni cô trong chùa từ trước đến nay không thảo luận về dung mạo của con gái, nhưng thật tâm mà nói, Diệp Ly Châu đúng là một báu tác của nàng tuy nhỏ, cử chỉ lại vô cùng mềm mại, như liễu yếu đón gió, màu da như băng như tuyết, quyến rũ tự nhiên, nhất là một đôi mắt hoa đào hàm chứa một đầm nước xuân, lúc nào cũng như đang mê hoặc người khác. Trời sinh chênh chếch giữa ấn đường là một điểm chu sa đỏ xinh đẹp, đã giảm bớt đi vẻ quyến rũ trên người nàng, cho nàng thêm mấy phần ngây mại đáng yêu và ngây thơ hồn nhiên cùng tồn tại, là trí mạng vì sức khỏe không tốt, sắc mặt nàng thường tái nhợt, cánh môi cũng là màu hồng nhạt. Trong chùa không cho phép người khác hầu hạ, Diệp Ly Châu đều là tự rửa mặt, tự mặc quần cầm lấy một cái áo dài màu xanh, che lại dáng người xinh đẹp lung linh của mình. Ngồi xuống bên cửa sổ, nàng đem mái tóc đen buộc lên, rồi đội lên một cái mũ nhỏ màu Ly Châu đi ra sau núi, vốc một vốc nước suối rửa mặt và tay. Lúc sắp quay về, nàng nghe thấy hai giọng nói quen thuộc.“Ta nghe sư phụ nói, tháng này Châu Châu sắp phải trở về rồi.”“Châu Châu trở về? Về đâu cơ?”Hai người đang nói chuyện là hai đệ tử nhỏ bên người Ngộ Tâm sư thái, sư trụ trì của Minh Phật Tự. Một người gọi là Thanh Song , một người gọi là Thanh Tuệ .Thanh Song nói “Đúng nhỉ, ngươi không biết. Lúc Châu Châu tới chùa, ngươi còn chưa xuất gia. Bình thường sư phụ cũng chưa từng nói qua. Châu Châu không phải tiểu thư nhà bình thường, mà là con gái của quan lớn. Người nhà cũng lợi hại, quan nhỏ bình thường nhìn thấy cha của Châu Châu còn phải quỳ xuống đấy. Châu Châu được mười lăm tuổi, sư phụ muốn nàng quay về.”Thanh Tuệ biết bình thường Diệp Ly Châu không có ra vẻ ta đây gì, không kiêu căng không lạnh nhạt, tuy sức khỏe kém một chút, nhưng mỗi một người trong chùa đều thích nàng. Nghe nói Diệp Ly Châu sắp đi, Thanh Tuệ có chút khó chịu “Hả? Châu Châu sắp đi rồi à? Trước đó ta còn nói, chờ ta hoá duyên góp đủ tiền, sẽ mua cho Châu Châu một cái trâm ngọc trai thật đẹp đấy.”Trong chùa, mọi người đều đã cạo đầu đi tu, chỉ riêng Diệp Ly Châu là có mái tóc dài xinh đẹp, mặc dù nàng đội mũ nhìn không thấy, nhưng người khác đều biết. Thanh Tuệ vẫn cho rằng Diệp Ly Châu đã xuất gia, nàng chỉ là để tóc tu hành.“Hừ, ngươi không phải lo không mua được trâm ngọc trai cho Châu Châu, mà là lo Châu Châu đi rồi, cuối tháng không còn ai cùng ngươi xuống núi mua sắm nữa. Ngươi đó nha, đồ nhát gan!” Thanh Song lầu bầu nói, “Những năm gần đây, người cha là quan lớn của Châu Châu về thăm ngày lễ tết, ông ấy còn cúng không ít tiền, chẳng qua, mẹ của Châu Châu lại chưa từng tới. Ta nghe nói, mẹ Châu Châu còn sinh cho Châu Châu một đứa em trai, Thanh Tuệ này, ngươi thấy Châu Châu về nhà rồi, có khi nào sẽ bị người ta bắt nạt hay không hả?”Thanh Tuệ cũng không biết, các nàng trước giờ cũng không nói mấy chuyện này ở trong chùa, Ngộ Tâm sư thái cũng không để các nàng thảo luận chuyện phàm tục, cũng chỉ nói một chút lúc riêng tư mà Tuệ nâng thùng nước lên, rồi nói “Quay về ta sẽ nói với Châu Châu, nếu nàng không thích ở nhà, bị người ta bắt nạt, thì phải sớm quay lại, chúng ta và sư phụ đều quý nàng.”Nước suối trên tay Diệp Ly Châu chưa khô, vẫn ướt nhẹp như trước, nàng đưa tay lên dụi dụi năm Diệp Ly Châu gặp cha hai lần, gặp mặt chưa đến hai ngày, cha nàng lại phải quay về kinh thành. Về phần mẹ nàng, từ lúc Diệp Ly Châu tới Minh Phật Tự thì chưa từng gặp thường nói thân thể mẹ nàng không được tốt, không thể đi xa nhà, cho nên mười năm này, Diệp Ly Châu chỉ nhớ nhung ở trong tuổi nàng đã tới Minh Phật Tự, chuyện trước lúc năm tuổi, nàng không nhớ rõ lắm, dung mạo của mẹ, nàng cũng không nhớ trước cha từng nhắc tới với nàng một lần về em trai. Ngay lúc ấy Diệp Ly Châu không hề ghi nhớ, hôm nay nghe trong lời nói bóng gió của Thanh Song, mẹ nàng là bởi vì có em trai mới không đến thăm nàng, trong lòng Diệp Ly Châu hơi có chút chua chỉ là trong chốc về đến nhà, chưa nhìn thấy người nhà mình, nàng không thể tùy tiện phỏng Ly Châu quét sân, xa xa có thể nghe được tiếng đàn, là Ngộ Tâm sư thái đang đánh năm gần đây, Diệp Ly Châu ở trong chùa, học được cầm kỳ thư họa, đều là Ngộ Tâm sư thái dạy khi rửa tay, thay váy áo xong, Diệp Ly Châu ngâm trà thơm đưa đến phòng của Ngộ Tâm sư mặt của Ngộ Tâm sư thái trong sáng, siêu phàm thoát tục, Diệp Ly Châu đặt trà xuống “Sư phụ, mời người dùng trà.”Ngộ Tâm sư thái gật đầu “Ly Châu, con cũng đi dùng cơm chay đi.”Diệp Ly Châu đang muốn xoay người, Ngộ Tâm sư thái lại gọi nàng một tiếng “Ly Châu.”Ly Châu nâng mắt nhìn về phía Ngộ Tâm sư thái.“Con quay về thế tục rồi, thì không quay lại được nữa. Một khi đã quyết định hoàn tục, thì không thể quay đầu.” Ngộ Tâm sư thái nói, “Ở lại đây, Phật tổ có thể bảo vệ con một đời bình an, nếu con rời đi, sinh tử khó đoán.”Ly Châu khẽ mỉm cười “Thưa sư phụ, đệ tử đã nghĩ xong rồi, đệ tử không muốn cạo đầu xuất gia.”“Lục căn của đệ tử chưa sạch, hồng trần chưa dứt, nhân gian có khoản nợ cần đệ tử hoàn trả lại, đệ tử không thể khước từ. Sinh cũng được, tử cũng đành, đệ tử đã ra quyết định, sẽ không oán không hối hận.”Đi ra từ tịnh thất của Ngộ Tâm sư thái, ánh nắng vừa mới xuyên qua ngọn cây rơi xuống trên mặt đất, Diệp Ly Châu ngẩng đầu nhìn về phương xa, xa xa là cây cỏ rậm rạp, tiếng chim hót líu chú chim hoạ mi bay tới, bỗng nhiên đậu lên vai Diệp Ly Châu. Nàng sờ sờ lưng nó, nó khẽ dùng mỏ mổ ngón tay của nàng, rồi lại vỗ cánh bay Ly Châu đi vào phòng ăn, lấy cơm chay, rồi ngồi xuống bên cạnh Thanh Song và Thanh Tuệ thỉnh thoảng dùng mắt ngó Diệp Ly Ly Châu nhếch môi “Thanh Tuệ , nhìn ta làm gì? Trên mặt ta có viết chữ hả?”Thanh Tuệ nói “Châu Châu, có phải ngươi sắp đi rồi không, ta có lời muốn nói ngươi biết…”Lời còn chưa dứt, Thanh Song véo Thanh Tuệ một cái, cầm cái bánh bao nhét vào miệng Thanh Tuệ, rồi nói với Diệp Ly Châu “Châu Châu à, cháo của ngươi sắp nguội rồi, nhanh ăn cháo đi.”Diệp Ly Châu cười cười, cúi đầu húp cháo, sức ăn của nàng rất yếu, trước giờ đều ăn xong sớm Diệp Ly Châu đi rồi, Thanh Tuệ nói “Thanh Song, vừa rồi vì sao ngươi véo ta, còn không cho ta nói chuyện nữa?”Thanh Song chọc chọc cái gáy của Thanh Tuệ “Biết vì sao sư phụ đặt tên cho ngươi là Thanh Tuệ không? Bởi vì ngươi đần đó, cho ngươi một chữ Tuệ, là hi vọng ngươi có thể thông minh hơn chút!”Thanh Tuệ bị chọc đến nước mắt giàn Song nói “Châu Châu sắp về nhà rồi. Nhất định nàng ấy đang tràn đầy vui mừng, trong lòng vô cùng chờ mong gặp mặt người nhà, ngươi nghìn vạn lần không nên giội nước lạnh nói người trong nhà người ta không tốt. Người ngoài không nên xen vào, có hiểu không? Châu Châu cũng không phải đứa ngốc, sư phụ thường nói Châu Châu thông minh nhất trong đám bọn mình, về nhà rốt cuộc có tốt hay không, đến lúc đó nàng sẽ biết, ngươi không nên phá hư hào hứng của nàng trước.”Thanh Tuệ nói “Ta không muốn nói nhiều như vậy. Ta chỉ muốn nói, Châu Châu sắp đi rồi, nhưng trâm ngọc trai mà ta hứa hẹn với nàng còn chưa có tiền mua. Ôi, Thanh Song, ngươi có thể cho ta mượn hai lượng tiền riêng không?”Thanh Song “…”. . .Diệp Phụ An đã đem mọi việc dặn dò người bên dưới từ sớm, ở trước mặt Hoàng đế đã xin nghỉ mấy ngày, nói muốn đón con gái mình lực làm việc cùng thái độ làm người của Thừa tướng Diệp Phụ An, Hoàng đế biết rõ trong lòng, đột nhiên nghe nói Diệp Phụ An có một cô con gái, Hoàng đế cũng rất tò mò, liền hỏi thêm mấy Phụ An thích cô con gái cưng của ông nhất. Từ lúc Diệp Ly Châu vừa ra đời, ông đã hận không thể ngày đêm trông chừng con gái đế muốn hỏi, Diệp Phụ An đầu tiên là khiêm tốn một chút, sau đó lại tỉnh bơ thổi phồng Diệp Ly Châu thành tài nữ kiêm mỹ nữ trên trời khó tìm, dưới đất ít gia mấy đời trung lương, lại đều là quan văn. Diệp Phụ An tuy rằng thủ đoạn độc ác, tác phong khiến một số người sợ hãi, nhưng là một lòng trung thành với nước với dân. Hoàng đế không có thành tựu gì quá lớn, tầm tầm thường thường hoàn toàn dựa vào trung ta có sáu vị hoàng tử, Hoàng đế yêu Quý phi nhất, tự nhiên thiên vị Nhị hoàng tử dưới gối Quý phi. Gần đây, Hoàng đế muốn phế bỏ Thái tử, lập Nhị hoàng tử làm Thái nhưng thế lực của Thái tử vững chắc, lại có sáu mươi vạn quân của Tần vương làm hậu thuẫn. Hoàng hậu là chị ruột của Tần vương, thái tử là cháu ngoại trai của Tần vương. Tần vương sát phạt quyết đoán, uy chấn thiên hạ, cho Hoàng đế mười lá gan, Hoàng đế cũng không dám phế Thái ta không dám, không phải là không muốn. Gần đây, Quý phi thổi gió bên gối, Hoàng đế lại nổi lên dục vọng, muốn kéo Diệp thừa tướng ở phe trung lập về bên phía Nhị hoàng tử.“Dật Nhi còn chưa cưới Hoàng phi, Diệp tiểu thư thông tuệ như vậy, trẫm nhưng là muốn cho bọn họ một mối hôn sự.”Trong thư phòng cũng không hẳn chỉ có Hoàng đế và Diệp thừa tướng, còn có mấy quyền thần thừa tướng cười cười, khẽ vuốt chòm râu “Thần thì cũng muốn để con bé gả cho Nhị hoàng tử, có điều con bé nhà thần lớn lên xinh đẹp, tính tình cũng tốt, chỉ là thân thể yếu đuối khó hầu hạ, nếu không cũng sẽ không đưa vào trong chùa nuôi dưỡng. Thần nghe nói trong phòng của Nhị hoàng tử điện hạ có mấy thị thiếp, sức khỏe của con bé nhà thần không tốt, bị thị thiếp hơi sơ ý cãi lại hai câu, chắc chắn sẽ tức đến ngất đi, đến lúc đó, nếu con bé có gì không hay xảy ra, lão thần nhất định cũng sống không nổi nữa, đi theo con bé mất thôi.”Nghe xong lời này, Hoàng đế liền do hoàng tử hơi chơi bời một chút, Diệp nữ bạc mệnh, chà đạp chết rồi thì cũng không là sợ Diệp nữ bị tức chết rồi, tên ác ôn Diệp Phụ An kia không chết, trái lại muốn trả thù Nhị hoàng khác, nghe ý tứ đó của Diệp Phụ An, nếu Diệp nữ vào cửa, thị thiếp khác là không thể tồn tại. Chuyện quan trọng nhất trong hoàng gia chính là khai chi tán diệp, đến lúc đó, Hoàng đế sợ nhất là thân thể Diệp nữ yếu ớt không thể sinh, còn không cho người khác sinh, thậm chí liên thủ với cha nàng ta hãm hại thị thiếp khác, khiến Nhị hoàng tử không có con nối dòng lưu đế cười nói “Dật Nhi là đứa lỗ mãng, Diệp khanh đã coi trọng con gái rượu như vậy, trẫm cũng không nỡ để một cô gái tốt như vậy bị Dật Nhi chà đạp. Đất Thục có tiến cống một ít tơ lụa, chút nữa Diệp khanh mang về cho Diệp tiểu thư đi.”Diệp Phụ An đi ra từ Thượng Thư Phòng, mặt mày hồng hào. Con gái cưng của ông há có thể để cho con sói háo sắc Triệu Dật kia chà đạp?Ông chỉ là thổi phồng con gái mình, khoe khoang một chút thôi, hòn ngọc quý trên tay Diệp Phụ An ông, há là người bên ngoài muốn cưới là có thể cưới được?
ly châu trong lòng bàn tay