GIÁO ÁN KIỂM TRA CHUYÊN ĐỀ Ngày soạn 17/01/2018 Ngày dạy 18/01/2018 GV: Vũ Thị Dung - Lớp MGL trung tâm Đơn vị: Trường mầm non Sơn Ca VĂN HỌC Truyện "Chú dê đen" I. Mục tiêu: Thích nghe cô kể chuyện, hiểu nội dung, có thể diễn đạt tính cách nhân vật bằng ngôn ngữ, ngữ điệu giọng, hành động. Bỗng tiếng xe máy đỗ xịch ngay bên cạnh, Vy vừa thả bịch đồ xuống sân vừa than: - Khiếp thật. Đi chợ thời buổi lạm phát cứ như mất cắp chị ạ. Cầm nửa triệu bạc mà mua sắm chẳng đâu với đâu, cái gì cũng tăng giá. Ngày xưa mua hai nghìn hành lá, giờ phải năm nghìn. Chưa nói đến gạo, thịt, rau củ quả. Cứ thế này thì chết. - Sắp năm học mới rồi. Tổng Hợp Citi Mở Rộng 2022. Kẻ Săn Mồi Đơn Độc. Thời gian chiếu: 20:20 20/09/2022 Thời lượng dự kiến: 98 phút. Báo lỗi. Yêu thích. Đọc truyện [KnY|Kimetsu no Yaiba]Tử Đằng Trong Gió | BananaJP - Chương 98: Đàn Sói! XUẤT CHIÊU! trên điện thoại, cập nhật hằng ngày. Chương này lại 15k chữ hơn :D mấy cô comment nhiều quá làm tui vuiiiii. MẤY CÔ C Mô tả. Ngày 29/05/2006, hòa cùng không khí sôi động của mùa World Cup, giải Vô địch bóng đá thế giới năm đó, bộ truyện tranh Fantasista - Vũ điệu trên sân cỏ đã ra mắt các bạn đọc trẻ yêu bóng đá. 25 tập của bộ truyện tranh ra hằng tuần đã mang đến cho bạn đọc Cô nàng bàn bên Aria-san thi thoảng lại thả thính tôi bằng tiếng Nga. Cơ mà, cô ấy không biết rằng tôi hiểu được tiếng Nga. Blog shitpost soi nách gái Nga: Minh hoạ đặc biệt cho vol ngoại truyện 4.5 sẽ là Arya-san trong bộ đồ thỏ cực hỏny. Xem thêm. 18-06-2022 22:01:49 OHXSM JBLvAK7. Sau ngày chia tay cuộc đời trai tân của mình, Long trở về với công việc thường ngày của mình, từ nay cậu được Thiên giao cho nhiều quyền hơn chẳng hạn như lựa đào điều đi, và tất nhiên Thư được Long ưu tiên hơn cả, dù sao số lượng khách đặt hàng’ cũng nhiều nên Long có ưu ái cho một người thì cũng chả sao. Cũng đã hơn 1 năm kể từ ngày Long rời xa căn biệt thự gia đình họ Trần, tuần trước cậu và Thiên đã chuyển đến sống ở một căn chung cư cao cấp vì Thiên muốn cậu có một không gian riêng, gã muốn cậu có thêm không gian để sinh hoạt và rèn luyện. Sáng sớm, hôm nay Long thức dậy sớm vì đi dổ rác, cái nhiệm vụ cao cả này được Thiên giao cho cậu vì muốn cậu dậy sớm tập thể dục, trước dâʍ uy của thằng anh, Long không dám nghe theo và dần dần cậu cũng quen dậy sớm. “Oáp……..oa” Long ngáp ngái ngủ một cái rõ to, xách bịch rác đi xuông thang máy, chung cư cao cấp nên có đến hai thang máy, thật là tiện lợi. Vươn vai mấy lần khởi động, hôm qua cậu xem vài bộ JAV trong máy tính, mấy tiếng rêи ɾỉ giả tạo làm cậu chả có hứng thú mấy, sao khi tìm một hồi thì cuối cùng Long mới bị thu hút bởi một thể loại, đó là quay lén, cái cảm giác chân thật ấy làm cậu kíƈɦ ŧɦíƈɦ không thôi, không biết khi nào Thiên mới dẫn cậu đi chơi gái một lần nữa, Long thèm cảm giác c*c mình được bao bọc bởi các thớ thịt mềm vại và liên tục co bóp lắm rồi. “Anh đi đâu giờ này mới về…..?” Cửa thang máy mở ra, Long chưa kịp bước ra thì đã nghe tiếng nói to của một phụ nữ, thò mặt ra ngoài, cậu mới để ý là nhà sát bên cạnh nhà mình, trước cửa là một gã đàn ông ăn mặt vest đen nhưng nhìn khá lôi thôi lếch thếch, áo quần xộc xệch, chắc hẳn là đêm qua đã chơi tới bến ở chỗ nào đó……hình như là tiếng cô vợ bên trong. “Kệ tôi…….lắm chuyện” Gã đàn ông dọng khàn khàn quát lên rồi đẩy cô vợ vào trong đóng cửa lại. Long cũng hiếu kỳ nhưng mà chuyện nhà người ta, rãnh hơi mà quan tâm chi, gã lại bước về nhà mình chuẩn bị tập thể dục, đi ngang qua căn nhà của cặp vợ chồng khi nãy, tiếng đổ vở bên trong lại làm cho sự tò mò trong đầu cậu lên cao, ngay lập tức Long như người nhện dán tai vào cánh cửa, nghe miễn phí mà, xem thử vợ chồng đánh nhau nào. “Ầm……xoảng……..xoảng……Này thì hỏi…….mày hỏi nữa đi………tưởng làm công an thì về lên mặt với chồng à………tao đập đấy……..làm gì được tao” Tiếng người chồng quát to cộng với tiếng chén đĩa bị ném xuống sàn nhà làm Long kinh hãi, thằng này không dám đập vợ nên đập chén đĩa ra oai à, tiền cả đấy, mà hoá ra cô vợ làm công an à. “Anh……….đồ khốn……….anh đã làm cha rồi đấy………….Quỳnh Anh…..nó có một người cha như anh thật là bất hạnh…..” Cô vợ hét lên. “Mày……..bốp” Tiếng tát tai rõ to làm Long giật mình, đánh thật rồi. “Tao đi…………tao đi khỏi cái nhà này…………ở đó mà chết già đi” Tiếng giày lộp bộp đi tới làm Long phải kiếm một chỗ núp, gã đàn ông vẫn với bộ dạng lôi thôi bước ra rồi đi nhanh về phía thang máy, bộ dáng rất bực tức. “Huhu……….huhu” Tiếng khóc nức nở lọt vào tai Long vì cánh cửa chưa khép kín, tự nhiên cậu thương cảm cho người phụ nữ kia, đọc báo với tin tức mấy tháng liền nên cậu biết hết, chắc lại gặp ông chồng tồi nữa rồi,….. Long đứng trước cửa thầm nghĩ mà không để ý người phụ nữa bước ra đóng cửa khi nào không hay, cô giật mình nhìn cậu đang đứng trước nhà mình, cửa còn không khóa, vậy nãy giờ cậu nghe được tiếng vợ chồng cô và cả tiếng cô khóc nữa sao, mặt cô đỏ như gấc vì xấu hổ. “Này……… làm gì ở đây thế……” Thấy dường như cậu đang thất thần suy nghĩ cái gì đó, người phụ nữ đỏ mặt hô nhỏ. “A………không………chào…..chào cô……..cháu đi ngang…..đi ngang thôi” Long giật mình vì tiếng hô bên cạnh, đẹch, xấu hổ chết mất. “Nãy…..nãy giờ cháu nghe được hết rồi hả” “A……nghe gì đâu ạ………..cháu mới đi đổ rác đang trên đường về nhà…….có chuyện gì hả cô” Long giở trò giả ngu ra để tránh hai người xấu hổ. “Vậy à…………nhà cháu ở tầng này luôn à?” “A…….sát nhà cô……..hihi………..cô đẹp quá” Thấy đã qua giai đoạn xấu hổ, Long mới thở phào, đến lúc này cậu mới có dịp quan sát người phụ nữ cạnh nhà, khuôn mặt tuyệt mĩ, lông mi dài, da trắng sữa, cặp ngực chỉ nhìn ở ngoài đã biết là siêu to rồi, lại còn eo thon kia nữa, cậu không dám nhìn xuống dưới nữa, như thế bất lịch sự quá. “A…….hàng xóm à……….đẹp gì nữa…….cô gần 40 rồi……….cô tên là Hoa……cháu ở cùng với ba mẹ à” Hoa cũng đã đỡ xấu hổ nhiều vì trò giả ngu của Long, cậu bé mới nhỏ đã có ý tứ làm cô rất thích. “A…….không ạ………..cháu ở với anh họ…………ba mẹ cháu đi xuất khẩu lao động hết rồi ạ” Cái lý do này Thiên đã bắt cậu học thuộc lòng nên cậu chả cần nghĩ mà đáp luôn. “A…….vậy à………….trưa nay cô có làm bánh đấy………..ăn cũng không hết………..trưa qua nhà cô ăn nhé” Hoa cười tươi vui vẻ nói với Long làm cậu ngất ngây vì nụ cười quyến rũ ấy, gần 40 mà cô vẫn giữ được vẻ đẹp mĩ miều và gợi cảm đến thế, lại còn không chút nếp nhăn nào. “Được…..được ạ……………mà cháu ăn nhiều lắm nhé” Long vui vẻ trả lời. Từ hôm đó Long thường xuyên qua nhà Hoa chơi, tất nhiên là để ngắm cô rồi, cậu cũng gặp Quỳnh Anh vài lần, cô bé mới 10 tuổi, rât dễ thương, tương lai sẽ là một mĩ nhân nghiêng nước nghiêng thành. Về phần Hoa, có Long qua chơi làm cô cũng rất vui, hết việc ở cơ quan thì về nhà vì cô chỉ làm bên hồ sơ sổ sách nên cứ đến giờ thì về thôi, cô rất thích nấu nướng, mà Long ăn vào toàn khen ngon khác hẳn ông chồng hơn chục năm kia của mình, cứ suốt ngày càu nhàu không có thịt à’ làm cô chán nản vô cùng, đã vậy gã còn đi nhậu đến sáng sớm mới về, người toàn mùi nước hoa nồng nặc làm cô buồn nôn kinh khủng. Một sáng chủ nhật đẹp trời, Long biết hôm nay Hoa ở nhà nên qua chơi sớm, dù sao đến trưa cậu mới bắt đầu công việc của mình, có lần Hoa hỏi cậu là sao cậu không đi học, Long chỉ biết cười trừ nói học hết lớp 5 nhận biết mặt chữ là đủ rồi, đợi đủ tuổi thì sẽ như ba mẹ đi xuất khẩu lao động rồi kiếm ít vốn về làm ăn hoặc tìm cách ở lại bên đó luôn. “A…..chào cô buổi sáng …..cô Hoa đang chùi nhà à” Long vui vẻ chào hỏi Hoa, đến lúc khi cô quay sang chùi nhà đối diện với cậu thì xém nữa cậu xịt máu mũi rồi, cô mặc cái áo thun cổ rộng thùng thình nên cúi xuống làm cậu nhìn thấy hết cặp bưởi to trắng nõn nà kia, cái áo ngực cô như không thể ôm trọn hai bầu ngực căng tròn ấy, Long không thể rời mắt được chúng, cậu muốn nhào tới ôm lấy nó làm của riêng ngay lập tức. Tự nhiên thấy Long im lặng, Hoa nghi hoặc nhìn lên thì thấy cậu đang nhìn chằm chằm vào ngực mình, cô cúi xuống thì biết mình đã cho cậu nhìn thấy cái gì, cô đỏ mặt rồi đứng phắc dậy. “Còn nhỏ tuổi mà cháu………đồ mất nết……….ra khỏi nhà cô” Hoa xấu hổ hét lên đuổi Long, dù biết là lỗi ở mình nhưng mà cô chỉ có thể xử lí như thế trước mặt cậu, ở nhà cô ăn mặc thoáng một chút quen rồi, dạo này có Long qua chơi nên cô mới mặc áo ngực đấy, nếu không cô thả rông lâu rồi. “A………….” Long thở dài thất thểu ra về khi bị phát hiện nhìn lén, mà thật ra là cậu có lén đâu, người ta bày ra trước mắt mà, biết làm sao được, dù sao mình cũng vô lễ quá. Cặp ngực to ngoại cỡ kia nó cứ ám ảnh trong đầu cậu không chịu biến mất. Thế là vì xấu hổ nên Hoa không cho Long qua nhà chơi nữa, mỗi lần đụng mặt nhau là cô lại giả vờ không quen biết mà đi lướt qua làm Long muốn khóc luôn, từ khi qua nhà cô chơi với cô và Quỳnh Anh thì cậu mới cảm thấy vui vẻ vì đỡ nhớ mẹ hơn một chút, không ngờ……Long chẳng biết làm gì để chuộc lỗi cho đến một ngày kia cơ hội của cậu xuất hiện. “Ký đi………..đợi gì nữa………….bồ tôi đã có bầu 3 tháng rồi…………cô mau kí đi” Tiếng gã đàn ông to rõ làm Long nghe lén sau cánh cửa kinh hãi, khi nãy tình cờ cậu phát hiện gã vào nhà Hoa nên nhanh chóng ghé lỗ tai vào nghe trộm, không ngờ gã lại bỏ qua một người vợ có thân hình tuyệt mĩ như Hoa mà đi léng phén với cô nào đó. “Anh…………thế còn Quỳnh Anh………….còn nhà bố mẹ anh” Hoa run giọng nhìn tờ giấy ly hôn mà chồng cô chìa ra trước mắt, tại sao cô lại có thể chọn một người như vậy làm chồng cơ chứ, trước khi lấy cô thì anh hứa này, hứa nọ để rồi một chiến sĩ CA trẻ trung và xinh đẹp như cô khước từ mọi lời xung quanh đến với anh, không ngờ cưới về đúng 1 năm, cái bản chất trong con người anh nó lại lộ rõ ra bên ngoài như vậy. “Quỳnh Anh cô nuôi…………hàng tháng tôi cho vài triệu…………..tôi còn phải chuẩn bị cho đứa con trai mới sinh của mình nữa…….ba mẹ tôi cũng mông có cháu trai đích tôn…….không có thời gian đâu” Tiếng bực bội của gã đàn ông làm Long bên ngoài tức sôi máu, đi nɠɵạı ŧìиɦ với ruồng bỏ vợ con mà về nhà nói chuyện như đúng rồi vậy. Hoa khóc nức lên, sống với nhau cũng hơn chục năm rồi, không ngờ cô phải chịu cảnh này, chỉ vì con và cái danh CA nên cô lúc nào cũng nhẫn nhịn gã hết lần này đến lần khác, mong có một ngày gã hồi tỉnh lại mà quay đầu trở về, không ngờ gã lại còn đi xa hơn nữa. Cô run run cầm tờ giấy ly hôn trong tay rồi ký tên lên, cô cũng đã mệt mỏi vì chịu đựng gã lắm rồi, thôi thì giải thoát bản thân mình khỏi cuộc cống đọa đày bây giờ vậy. “Tốt……….mà chuẩn bị đi nhé…………vài ngày nữa có người tới coi căn nhà này đấy……….” Gã đàn ông hài lòng trước chữ ký của Hoa lên tờ đơn ly hôn, giờ đến lúc phân chia tài sản rồi. “Anh…………..anh muốn mẹ con tôi ra đường sao………..đồ quỷ dữ” Hoa trợn mắt gào lên, hôm nay cô phải chịu nhiều cú sốc kinh khủng. “Hừ………………nhà ba mẹ cô rộng thế, dắt nó về đó mà ở………….căn nhà này tài sản chung………….nên bán để chia cho dễ……….vài ngày nữa có người tới coi…………..tôi đi đây” Nhìn bóng lưng của người chồng hơn mười năm, Hoa khuỵ xuống chảy nước mắt, không biết kiếp trước cô làm gì nên tội để kiếp này ông trời đối xử với cô như vậy. Nhìn qua cánh cửa he hé, Long thấy Hoa đang khóc nức nở, Quỳnh Anh thì đi học rồi, may mà cô bé không chứng kiến cảnh này nếu không chắc cô phải chịu cú sốc tâm lí lớn lắm, tự dưng cậu lại cảm thấy xót thương cho số phận người đàn bà, Long nhào tới ôm chầm lấy Hoa, cậu chỉ muốn an ủi người phụ nữ này, giống như mẹ cậu vì nhà chồng hành hạ, người phụ nữ này cũng bị người chồng phụ bạc kia dày vò rồi vứt bỏ như một thứ đồ chơi. Hoa khá bất ngờ khi thấy Long nhào tới ôm mình, cô biết cậu lại một lần chứng kiến bi kịch của đời mình, lúc này đây cô cần một bờ vai thật sự, chỉ đơn thuần là như thê, cc ghé đầu vào vai Long khóc to như một đứa bé làm Long luống cuống tay chân, nhớ lại bộ phim trước kia xem, cậu vòng tay qua vuốt lấy lưng Hoa an ủi, xúc cảm mềm mại từ cánh tay và sự co giản của bộ ngực kia khi ép lên ngực cậu làm cậu nuốt nước miếng ừng ựt vì thèm thuồng nhưng không dám làm gì xằng bậy. Tác giả boyTimGirlsThể loại Sắc HiệpNhóm dịch Sắc Hiệp Nặng, Truyện dịch, NTR Tình trạng Đang ra Mới nhất Chương 254 Đọc từ đầu Theo dõi 1 Giới thiệu Danh sách chương Fan Bình luận Sói săn mồi Sẽ không thuầnquá 1 số vấn đề như các tác phẩm trước mà lần này có thêm nhiều cảnh tình có nhiều khúc some, NTR và Loli như tiêu đề nên các bạn cân nhắc trước khi đọc đừng để đọc cảm thấy khó chịu. Mới nhất Chương 255 2 năm trướcÁi Mộ 0 Người tặng 0 Bạc được tặng Danh sách tặng bạc Hiện chưa có ai tặng bạc cho truyện này! Nguyệt phiếu bạc Hỏa châu bạc Kim châu bạc Thất thải bạc Bố cáo bạc Cùng tác giả Sói Săn Mồi Sói Săn Mồi Xiaolin Level 3 1,388 1,954,091 11,181,128 Cùng người đăng Xem tất cả Kiếm Lai Chương 910 Hôn giả Kiếm Lai là bộ truyện huyền ảo cực hay. Ai thích thể loại có đầu óc - không não tàn,... thì nhảy hố… Xem chi tiết Con Dâu Thơm Ngọt Mềm Mại Hồng sách vở Bạn đang đọc sắc Con Dâu Thơm Ngọt Mềm Mại. Bộ truyện này được sáng tác bởi người việt nhé. Giới thiệu Con… Xem chi tiết Thần Đế Vú Em Convert Giới thiệu Thần Đế Vú Em thể loại đô thị - tiên hiệp Vô tình Thần Đế mây mặc, tại vô cực giới… Xem chi tiết Đang có 0 bình luận Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự. 90 Tranh Đoạt Bảo Vật 9“Brừmmmmmm…..” Ngồi trên chiếc BMW đen bóng đang lao vun vút lúc sáng sớm, lão Khải ngồi cạnh tên X-Men số 1 mà con mắt cứ láo liên qua lại, lúc nãy hẹn nhau ở chỗ tiếp đón lão kinh hãi khi nhìn thấy có mỗi mình hắn trở về.“Thưa……..thưa ngài……” Lão Khải không kìm được tò mò mở miệng.“Chuyện gì?” Tên X-Men số 1 hỏi ngược với giọng lạnh tanh khiến lão Khải giật mình.“Không biết ngài Sứ Giả……..định khi nào trở lại? Để tôi điều người đến đón.” Lão Khải tỏ ra là tôi hèn mọn ăn nói rất cung kính.“Không cần! Ngài ấy sẽ tự mình quay trở máy bay sớm nhất là khi nào?”Lão Khải dù rất tò mò nhưng cũng không dám hỏi nữa mà lấy điện thoại ra xem thông tin. “Chuyến sớm nhất là 10 giờ sáng, chúng ta còn 4 tiếng nữa!”“Tốt! Tới thẳng sân bay, ông đã chuẩn bị sẵn vé chưa?” Số 1 hưng phấn hỏi, chỉ cần lên được máy bay là xem như hắn đã thành công rồi, cứ nghĩ đến phần thưởng mà Satan ban cho mà hắn thầm vui mừng.“Tất nhiên, cái này ngài yên tâm, toàn bộ khoang thương gia đã được tôi mua trọn.” Lão Khải xoa xoa tay cười nói, nhìn gương mặt hưng phấn của Số 1 mà lão nhận định nhiệm vụ lần này có lẽ đã thành công rồi.“Hắc hắc! Mong ngài trở về nhắc tới tôi một chút trước ngài Satan……chỉ là một chút chút thôi….” Lão Khải là một con cáo già nên biết lúc nào nên nói chuyện………bây giờ tựa là lúc thích hợp nhất để thoáng đề cập đến vấn đề này trước mặt gã.“Yên tâm đi! Mà có gì ăn không?” Số 1 cảm thấy hơi đói sau khi mới chạy trối chết một quãng xa như vậy.“Có…….có…….” Lão Khải vui sướng reo lên rồi với tay lấy cái cặp lồng đưa tới, giờ đây lão vui mừng vì sao mình có thể thông minh đến thế, có thể đoán được yêu cầu của cấp trên mà chuẩn bị chu đáo.“Tốt! Công lao của ông lần này nhất định ngài Satan sẽ không quên đâu!” Số 1 nhận cặp lồng vui vẻ nói, lão già này tui không có thực lực nhưng được cái là biết làm hài lòng người khác.“Haha……..Không có gì…….không có gì” Nghe thế Lão Khải mừng đến chảy nước mắt.……….“Ngon……..ngon lắm…….” Ít phút sau Số 1 miệng vừa nhồm nhoàm thức ăn vừa lên tiếng khen khiến lão Khải càng thêm mừng rỡ, tí nữa phải về thưởng vài đồng cho mấy đứa nhà bếp mới không cười được bao lâu vì khi đi xe đi vào một con đường khá vắng vẻ………“ẦM!!!”“Roẹt! Roẹt! Roẹt”“RẦM!”Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ bên dưới chiếc xe, chiếc BMW bị hất tung bay vòng vòng trên không rồi đổ ầm xuống mặt đường, chiếc xe sang trọng biến thành một khối sắt vụn chỉ sau vài giây ngắn ngủi, lão Khải và Số 1 do áp lực vụ nổ mà bắn thẳng ra ngoài, tên tài xế kém may mắn hơn nên chết ngay tại chỗ.“Khục…….khục……..” Ở một góc cột điện, lão Khải nôn từng búng máu lớn ra ngoài, cả người lão thê thảm vô cùng, sức ép kinh khủng của vụ nổ khiến lão mất đi toàn bộ thân dưới chỉ còn lại phần thân thể từ bụng trở lên nhưng cũng đầy các vết thương lớn nhỏ trông cực kì thê thảm.“Bịch………..bịch…….” Cách lão không xa, Số 1 đỡ hơn, hắn chỉ bị mất đi hai bàn chân, máu tươi từ cổ chân ào ạt phun ra nhưng hắn không quan tâm mà cố gắng lết lại cái bọc đen bị bắn ra ngoài cách hắn tầm chục mét……..chỉ cần mang được nó về thôi thì mọi thứ có là gì……..tuy nhiên kẻ kích nổ sao có thể để hắn làm điều đó……“Brừmmmmmmmmmmmmm……..” Số 1 vừa lết được hai mét thì từ xa một chiếc MayBach đã rà tới.“Cạch! Cạch!” Cửa bật ra ngay khi xe dừng lại, lão Khải và Số 1 tròn mắt khi bước xuống là một thanh niên trẻ tuổi khá điển trai, có thể Số 1 không nhớ hắn chứ lão Khải sao quên được thằng con hoang trong nhà mình. “Mày…….mày…………là mày…….phụt!” Lão Khải lắp bắp kinh hãi, không kìm được lão lại phun thêm một búng máu……đau đớn và sợ hãi khiến người lão run bần bật, có trong mơ lão cũng không thể ngờ tới một thằng nhóc chưa đủ 20 tuổi có thể làm việc này, mục đích của nó la gì?“Hắc hắc…………không ngờ lão sống dai thật đấy!” Long tiến lại ông nội’ nhìn lão cười mỉa mai, xuống tay với lão hắn cũng không hề thấy có lỗi vì những tội ác mà lão gây ra hắn sao có thể không biết, như thế này còn là quá nhẹ nhàng với lão rồi.“Mày………mày…………tha…….tha…….” Lão Khải trợn mắt nhìn Long rồi muốn nói gì đó nhưng mà sinh mệnh đã đi đến cuối con đường khiến câu nói của lão không trọn vẹn, kẻ đứng đầu một gia tộc thối nát, một con quỷ đội lốt người cuối cùng cũng trở về với địa ngục tăm hững nhìn lão già về bên kia thế giới, Long biết lão muốn nói gì, chắc hẳn lão muốn hắn tha cho thằng cháu đích tôn quý hóa của lão chứ còn tha cho ai nữa…….“Hừ! Để xem nó hành xử thế nào đã!” Long nhếch mép khinh bỉ rồi quay trở lại với việc chính, tên X-Men Số 1 cũng đã dừng lại nhìn hắn chằm chằm.“Xem ra mày đã lên kế hoạch từ lâu!” Số 1 nhìn Long nói, vết thương ở cổ chân hắn đã không còn chảy máu nữa và đã bắt đầu lên da non, tuy không thể mọc ra hai bàn chân mới nhưng các vết thương lớn nhỏ trên người hắn tự lành một cách nhanh chóng, cơ thể X-Men mạnh theo mức độ đột biến, hắn là X-Men cấp 4 với mức đột biến lên tới x19 lần gần đạt mức x20 lần của X-Men cấp 5 nên cơ thể phải nói là siêu cường không phải rác rưởi như mức đột biến x5 của lão Khải có thể so sánh được.“Phải!” Long lạnh lùng đáp, hắn chưa xông lên là vì muốn xác định xem đối phương có năng lực đặc biệt gì, cẩn tắc vô áy náy không bao giờ sai.“Khà khà! Thế thì mày tính sai một bước rồi!” Số 1 cười gằng, hai chiếc răng nanh của hắn dài ra một cách kinh dị, ngay sau đó hắn há mồm ra hướng phía Long phun hai tia nước với tốc độ kinh người.“Nguy hiểm!”. Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem... Ít phút sau, trong võ đường là hai võ giả trong bộ trang phục màu trắng đặc trung của karate, già đai đen ngũ đẳng, trẻ đai đen tam đẳng.“Sư phụ! Xin chỉ giáo.” Xuyên chắp tay hành lễ.“Đến đi.” Ichimura hai tay thả lỏng mỉm cười, khác xa với thể thủ của một võ sĩ karate thông đã tiếp xúc với lão già này nhiều nên biết cách động thủ khác người của lão cho nên không thấy lạ, hắn tập trung toàn bộ lực lượng lên tứ chi……..thân xác hơn một trăm cân cường tráng lao tới như vũ bão tới…….“Vù……….vút…….vút……vút……..” Ngay khi áp sát, những nắm đấm mạnh mẽ được Xuyên tung ra nhắm thẳng vào thượng, trung, hạ cơ thể lão với tốc độ kinh người.“Rầm…….rầm…………rầm…….” Vẫn với nụ cười trên môi, Ichimura nhẹ nhàng dùng nắm đấm chặn lại đúng những điểm ra đòn của Xuyên một cách chính xác khó tin, từng nắm đấm uy lực của Xuyên chỉ có thể đẩy lùi cỗ thân thể thấp bé hơn hắn rất nhiều lui vể sau một chút mà thôi.“Pặc……….Phập……..” Đột nhiên, lúc Xuyên vừa tung ra một cú đấm cũng là lúc lão già thân ảnh thoắt ẩn áp sát, tay trái lão nhẹ nhàng quét từ dưới lên gạt cú đấm của hắn sang một bên khiến hắn mất thế, tay còn lại của lão tận dụng sơ hở áp thẳng lên phần ngực bên trên hông của Xuyên.“Ặc…….” Xuyên gương mặt biến sắc, đau đớn đột ngột làm hắn không thể không thốt lên……..cú áp sát của lão tưởng chừng như vô hại nhưng lại hung hiểm vô cùng, toàn bộ lực đều được lão đồn lên ngón tay cái để khi tiếp xúc với người hắn thì chọc thằng vào bên trong xoáy máy tạo ra tổn thương không nhỏ……..một cây xương sườn của hắn đã bị chấn nát rồi sao ngón đòn mang tên Nuchidei này.“Hừ! Vù!” Hừ lạnh lấy lại tinh thần, Xuyên co chân tung một cú đá vào cổ lão già.“Vẫn còn non lắm.” Ichimura cười nói, lão cỗ thân thể già nua lại cực nhanh hụp người xuống né cú đá hung hãn để rồi khi chân của Xuyên vừa hụt đòn cũng là lúc cả người lão như lò xò bật dậy nhằm thẳng vào cổ hắn tung một cú đấm móc cực mạnh.“Oành!” Ăn phải cú móc, Xuyên muốn bất tỉnh ngay tức thì vì sốc………thân thể hơn trăm cân của hắn đổ ngửa ra sau.“Vút…….vù………….” Lão già cứ tưởng trận đấu đã kết thúc nhưng nào ngờ Xuyên vừa ngả ra sau thi đột ngột lật người lại một tay chống trên mặt đất tạo thành điểm tựa để tung một cú đá toàn lực xuyên từ dưới lên bốn mươi lăm độ.“Kiên cường lắm!” Ichimura không kìm được khen ngợi nhưng cũng không quên nhảy phốc lên trên né cú đá một cách nhẹ nhàng.“Phốc……….vút……..” Xuyên chỉ đợi đến thế, cú đá quét của hắn hụt tạo thành lực kéo cả người hắn dựng đứng lên xoay vòng vòng nhờ hai tay chống bên dưới, lực xoay giúp Xuyên tung thêm một cú đá bằng gót chân thẳng vào ngực Ichimura bị động trên cao.“Rầm!” Ăn một cái gót chân khiến Ichimura bị kình lực trùng kích bay ngược ra sau vài mét, lão gương mặt nhăn nhúm nhìn vào cánh tay lõm hẳn vào của mình do ban nãy để tránh trọng thương lão chỉ còn cách dùng tay để chặn lại.“…….Vụt…….”Tuy vậy Ichimura không kịp nghĩ nhiều vì Xuyên đã tới, hắn lần quét luôn một cước từ đỉnh đầu xuống như bổ củi thẳng vào đầu Ichimura.“Có sát ý…….thú vị……..” Ichimura lão già nheo mắt mở miệng, lão không còn giáng vẻ cợt nhã như lúc trước mà tập trung vào trận đấu, thân hình nhỏ bé rụt lùi ra sau vài bước tránh khỏi tầm sát thương của cú quét chân và móc luôn cú đấm móc vào ổng quyển chân Xuyên.“Rắc!” Âm thanh xương vỡ làm Xuyên hai mắt trợn trừng, cẳng chân tưởng chừng rât cứng cáp của hắn thế mà bị đánh vỡ một cách dễ dàng trước cú đấm của lão…….trong năm ngón tay tạo thành nắm đấm của lão có một ngón tay nhếch lên như một cái gai và tăng sát thương cho cú đấm lên gấp bội, đòn thế hiểm ác này không thể nào tồn tại trên những sàn đấu võ thuật được bởi vì các võ sĩ đều mang bao tay……..nói thể để biết thực chiến hung hiểm thể nào.“Đón lấy lão già!” Cắn răng bỏ qua đau đớn, Xuyên bất chấp thương thế có thể nặng hơn mà quét một cú chỏ dọc xuống với tốc độ kinh hồn chẳng khác nào một nhát đao sắc bén chém xuống đầu Ichimura, trận đầu này từ bao giờ đã biến thành một trân đấu sinh tử rồi.“Phốc……..vụt…….” Lão già cố gắng rụt lùi ra sau nửa nhịp, cánh ta lành lặn của lão sau cú đấm vào chân Xuyên thì chỏ thẳng xuống mặt đất làm điểm tựa để cả ngưởi lão dựng đứng như Xuyên nãy, một cú đá quét hướng thẳng đến đỉnh đầu Xuyên.“Roẹt!” Đòn chỏ sắc bén như lưỡi dao cắt phăng bộ võ phục của Ichimura và hình thành một đường máu trên người lão nhưng chỉ là ngoài da mà thôi, Xuyên đã vô lực né khỏi cú đá của lão.“Rầm!” Ăn trọn cú đá vào đỉnh đầu, Xuyên đầu óc choáng váng không còn bình tĩnh, hắn loạng choạng lùi về sau từng bước khó nhọc cho một chân bị phế.“Vù……..vù…….” Ichimura bật người dậy, cả người lão khí thế dâng cao chưa từng thấy, sát ý ngập trời………lão nhào tới tung một cú đá thẳng vào người Xuyên.“Ta sẽ không thua!” Tiếng lẩm bẩm qua kẽ răng của Xuyên, hắn không thể đợi chờ để có thể sát vai chiến đấu cùng Long được nữa……cả người hắn lao lên thẳng vào đầu mũi chân của Ichimura làm lão hoảng hốt.“Oành!” Mũi chân chỉa thẳng vào ngực Xuyên làm hắn phun một búng máu nhưng một tay hắn vòng qua quặp chặt lấy cẳng chân Ichimura, cả người tạo lấy thế xoay nửa vòng tạo đà vung một chỏ quét ngang đến đầu Ichimura.“Không tốt!” Ichimura gương mặt trắng bệch hô lên, chân bị khóa chặt làm lão không thể né, cánh tay oằn gãy của lão cũng không thể vận dụng được nữa……….lão chỉ còn có thể nhắm mắt đợi cái chết.“Roẹt…………”Đòn trỏ cắt ngang gương mặt Ichimura một đường phá nát sống mũi và gò mà của lão thành một đường máu ngay trên gương mặt già nua………Ichimura đôi mắt nhắm chặt trừng lớn nhìn chằm chằm vào tên học trò………hắn tha cho lão một mạng.“Mạng này coi như đền đáp lại ơn nghĩa truyền dạy của lão bấy lâu này……..” Xuyên mở miệng, hắn mệt mõi từng bước lừng thước bước về phía cửa, lão xem hắn là con gà đẻ trứng vàng……hắn cũng xem lão chỉ là một kẻ hám lợi và dùng tiền để đổi lấy võ học chứ không phải người thầy chân chính.………….sau đó vài tháng, một chuyến bay từ Nhật Bản hạ cánh tại Bắc Kinh mang theo một tên võ sĩ nung nấu đầy ý chí hộ chủ.………………………………..…………..………..Trở lại Bắc Kinh……….hai tháng sau cuộc chiến kinh thiên động địa, tòa nhà Đổng Phát đang được xây dựng lại với tốc độ chóng mặt…………“Brưmmmmmmmm……………..” Một đoàn xe bóng loáng rồ ga trên đường phố, có xe dẫn đường, có xe chặn hậu trông qua đội hình khá là hầm hố, chắc hẳn là đang bảo vệ yếu nhân nào đó……….……..Trên chiếc BMW ở chính giữa đoàn xe lúc này không ai khác là Long cùng Đoàn Dự, một thời gian nữa đợi khi hai thân tín đến nơi thì hắn sẽ rời khỏi chốn hoa đô thị này để trở về tiếp tục tu luyện, Bắc Kinh không phải là nơi lý tưởng để có thể tĩnh tu, một phần là do không khí ô nhiễm và thứ hai là không phù hợp để xảy ra những động tĩnh lớn, mỗi lần đột phá cảnh giới thì Long không biết ma khí bạo liệt đến mức độ Dự ngồi đối diện chủ nhân, miệng thao thao bất tuyệt về tình cảnh Bắc Kinh hiện giờ, chủ yếu là tình hình chính trị của đất nước sau khi Dương gia tổn thất thảm trọng trong cuộc chiến ở Đống Phát. Nói về bộ máy chính trị của đất nước rộng lớn này thì có thể tóm gọn lại ở quyền lực cao nhất nằm trong tay một nhóm người, chúng có quyền quyết định bộ máy lãnh đạo đất nước và những vị trí chủ chốt mà thực chất cũng chỉ là tay sai phục vụ cho lợi ích của chúng, kỳ thực thì trên Thế Giới này ở đâu cũng vậy, bao giờ thì một tổ chức hay một vùng lãnh thổ và lớn hơn là một quốc gia đều nằm trong tay một đám người, công bằng’ hai chữ không bao giờ tồn tại bởi vì bản tính của con người vỗn dĩ là như thế…….. nhóm người đó ở các nước khác được gọi là các nhà tài phiệt thì ở Trung Hoa lại có tên gọi là……..Bộ chính trị……..đương nhiên đây là chỉ về thế giới bên ngoài còn ở đằng sau Bộ chính trị này là những thế lực lớn bao gồm võ giả, đạo giả chính trị Trung Hoa rộng lớn chỉ có 50 ghế ít ỏi, trước kia Dương gia với tư cách là gia tộc đạo pháp chính thống nghiễm nhiên chiếm lấy 15 ghế trong số này……..thế nhưng sai lầm không thể vãn hồi đã đẩy tình cảnh Dương gia không còn tiếng nói mạnh mẽ như xưa nữa mà chỉ có thể thu mình nhường ra không ít số ghế sẵn có để tránh bị chèn ép………kết cục là Dương gia chỉ còn lại 8 ghế, một sự tụt lùi to lớn của một đại gia tộc, dĩ nhiên là 7 ghế còn lại trở thành miếng bánh ngon để các thế lực khác xâu xé rồi, mà miếng bánh này lại to quá, quan trọng quá cho nên không bên nào chịu nhường bên nào, đã một tháng rồi mà vẫn chưa đi đến kết quả cuối cùng cho đến khi các thế lực đều đi đến một hướng giải quyết…….tất cả đều bắt nguồn từ một người thì cũng nên kết thúc từ người đó, Ma Tôn được chọn là người sẽ chủ trì cuộc họp phân chia số ghế này.“Đoàn Dự, ngươi một mực khẳng định nơi sắp tới sẽ khiến ta hài lòng làm ta rất tò mò là nơi nào có thể hấp dẫn đại gia ta đây, ngươi phải biết là đối với ta thì tuyệt đỉnh mỹ nữ mới có thể động tâm cho nên ngươi nếu không làm ta thỏa mãn thì cứ liệu hồn đấy!” Long quay sang cười nói với Đoàn Dự, tuấn trước hắn vừa thịt’ xong cô em tổng giám đốc xinh đẹp xong cho nên những ngày qua đều dành thời gian cày bừa mảnh ruộng mới khai hoang của Đoàn Dự nói qua nhiều lần về chuyện các thế lực đánh tiếng muốn mình phân xử mấy chiếc ghế gì đó nhưng Long chả hề bận tâm lắm vì đối với hắn thì mỹ nữ quan trọng hơn là chuyện rắc rối này.“Hắc hắc! Chủ nhân yên tâm một nghìn phần trăm, nơi này nếu không thể thỏa mãn được chủ nhân thì thuộc hạ xin bồi cái đầu trên cổ này tạ tội, chẳng phải chủ nhân đang thiếu nhất là về quyền lực trong bộ máy nhà nước sao, tuy chúng ta không cần nhìn xem sắc mặt bọn chúng đề làm việc nhưng mà có nhiều chuyện nhỏ nhặt nếu không có bọn chúng thì chúng ta cũng tốn không ít thời gian giải quyết, tốt nhất là tranh thủ lôi kéo một vài gia tộc đạo pháp nhân sự kiện lần này.” Đoàn Dự cười hề hề nói.

truyen soi san moi