Điều này sẽ dẫn đến tranh chấp quyền nuôi con sau ly hôn. Ngoài việc xác định quyền nuôi con dưới 3 tuổi khi ly hôn, quyền nuôi con trên 3 tuổi cũng là một vấn đề phức tạp và gây ra nhiều tranh cãi.
Tại sao bà Tú lại chấp nhận sự lam lũ, vất vả như thế? Đương nhiên là để nuôi chồng, nuôi con. Ngày xưa, xã hội phong kiến dành cho phụ nữ bổn phận là thờ chổng, nuôi con. Với bà Tú, chắc chắn là có chuyện thờ chồng. Thờ chồng bao hàm cả nghĩa vụ nuôi chồng.
Quan điểm nuôi dạy con của cặp vợ chồng này nhận về hai luồng ý kiến. Một bên ủng hộ, một bên phản đối. Bà mẹ chăn bò có 6 con đỗ đạt Harvard, Yale chia sẻ kinh nghiệm dạy con đặc biệt. Cách nuôi dạy giúp con phát triển vượt bậc của Trương Bá Chi. Là ông bố
Do đó, một người không được làm con nuôi của nhiều người. Nếu muốn được nhận làm con nuôi thì người này phải là trẻ em dưới 16 tuổi. Nếu từ đủ 16 tuổi đến dưới 18 tuổi thì phải thuộc một trong các trường hợp nêu tại Điều 8 Luật Nuôi con nuôi sau đây
b) Kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng giữa cha, mẹ nuôi với con nuôi; Theo quy định trên, hành vi kết hôn giữa cha mẹ nuôi với con nuôi bị xử phạt hành chính từ 10.000.000 đồng đến 20.000.000 đồng. Thậm chí, dù không thực hiện thủ tục kết hôn, nhưng giữa cha mẹ nuôi
Lấy phải chồng hư nên tôi buộc phải mưu cao kế hiểm để đưa chồng vào khuôn khổ và giữ gìn hạnh phúc gia đình. Chẳng thế mà, 3 lần tôi đã mạnh dạn xin phép mẹ chồng được đánh chồng thẳng tay không thương tiếc.
QTzs. Bạn đang đọc truyện Ba Nuôi Là Chồng của tác giả Trần Phan Trúc Giang. Vợ ở nhà khóc suốt, cả nhà còn mời thầy tới kêu hồn gọi phách nhưng mãi vẫn không có được một chút manh mối gì. Người sống thì thấy hình, người chết phải thấy xác, vậy mà lại không tìm được thông tin gì của con trai ông Bá, tới cái móng chân cũng tìm không ra, giống như là anh ta đột nhiên bốc hơi biến mất khỏi Trái Đất này ra, bạn có thể đọc thêm Con Nối Dõi hoặc Ngã Vào Lòng Cậu Chủ của cùng tác giả.
Nhà họ Thi vừa gọi đến cho Ngạn Vũ, Mạnh Tuấn có ý muốn cô đến dạy học cho bé Ni mặc dù vẫn còn đang trong thời gian cô xin nghỉ phép. Lý do vì sao lại gấp như vậy thì cô cũng không rõ, Mạnh Tuấn chỉ nói đợi cô tới thì anh ấy sẽ nói rõ hơn. Không thể từ chối nên Ngạn Vũ chỉ có thể đồng ý, cô và Cố Thành lập tức mua vé máy bay gấp rút bay trở về tỉnh về đến nhà, Ngạn Vũ liền vào trong phòng tắm rửa thay quần áo, lúc cô đi ra ngoài chuẩn bị tài liệu thì vừa vặn nhìn thấy Cố Thành đang nửa ngồi nửa ngã ra trên giường. Cô biết thừa là anh không cảm thấy hài lòng về chuyện cô gấp gáp bay trở về để dạy học cho bé Ni… nghĩ nghĩ, cô liền cười thật tươi để lấy lòng anh.– Chú Thành! Chú không đi làm à? Ngồi đây làm gì vậy? Em chỉ đi một lát là về, về sẽ nấu cho anh một bữa thật Thành rất bất mãn với việc Ngạn Vũ xem trọng con bé nhà họ Thi hơn anh. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười tươi như trăng sáng của cô, cộng thêm thái độ nịnh nọt hiếm có này… Cố Thành lại không có cách nào giận dỗi cô được nữa. Anh ngồi thẳng dậy, mi tâm hơi nhíu, giọng anh khàn khàn, có chút hờn giận giống trẻ con.– Bắt buộc phải đến đó gấp vậy à? Em vẫn chưa ăn gì đâu Vũ bước đến trước mặt anh, cô cười dịu dàng, đáp– Lát em ăn sau, chú Thành không cần lo cho không được yên tâm lắm, anh lại hỏi– Nhưng có chuyện gì? Anh đến cùng em được không?Lần này thì Ngạn Vũ cương quyết từ chối, cô nghiêm túc trả lời– Không được, chú cứ tới đó cùng với em… trước sau gì cũng sẽ bị nghi ngờ. Cứ để em tới đó một mình đi, những chuyện mà em đang làm… đợi vài hôm nữa em sẽ kể cho chú Thành cũng không có ý định sẽ đến nhà họ Thi với cô, anh hiện tại còn có việc cần làm. Mà nếu như không có việc gì làm thì anh cũng không đến nhà họ Thi với tần suất nhiều như vậy. Chẳng qua chỉ là có chút bất mãn với việc cô xem trọng bé con kia hơn là việc hẹn hò với anh. Nhưng nghĩ lại thì Ngạn Vũ cũng đâu phải người hồ đồ gì, cô làm như thế này, chắc chắn là có lý do lấy tay cô, cảm nhận được cảm giác lành lạnh từ tay cô truyền đến, cảm xúc thoải mái hơn hẳn vừa rồi, giọng anh trầm ấm, rất có từ tính cất lên– Ừm, vậy thì đi đi, về sớm một Vũ gật gật, cô thừa cơ hội ngắm nhìn anh một chút, gương mặt soái ca của anh hiện rõ ràng trong mắt cô, đẹp không tì vết. Quả thật người đàn ông này rất đẹp trai, lúc còn niên thiếu đã đẹp như vậy, bây giờ trưởng thành còn đẹp trai gấp vạn lần. Thú thực, nếu bảo cô phải rời xa anh… cô có chút cảm giác không nỡ rồi!Dựa người vào lòng anh, hai tay ôm lấy cổ anh, Ngạn Vũ không tiếc gì những lời nói dịu ngọt dành đến cho anh– Vậy chú Thành đợi em về nhé!Cố Thành cực kỳ thỏa mãn trước sự thân mật này của Ngạn Vũ, anh nở nụ cười hài lòng, tiện thể đưa tay siết nhẹ vào eo cô, anh nói– Ừm, lát nữa gặp lại.– Vâng ạ!Cố Thành tiễn Ngạn Vũ ra cửa, hình ảnh này giống hệt như cảnh chia tay của đôi vợ chồng trẻ vào mỗi buổi sáng. Nhưng đợi đến lúc cô rời đi hẳn thì cũng là lúc biểu cảm dịu dàng trên gương mặt của anh hoàn toàn biến mất. Tay cầm điện thoại gọi cho một người, giọng anh từ tốn trầm khàn nhưng đầy uy nghiêm– Điều tra giúp tôi về nhà họ Thi, cụ thể là vợ chồng của Mạnh Tuấn… càng nhanh càng tốt!___________________________Ngạn Vũ đến nhà họ Thi, người chào đón cô ngoài cửa chính là Mạnh Tuấn. Nhìn thấy cô đến, Mạnh Tuấn có vẻ rất mừng, anh ta nở nụ cười với cô, biểu cảm có phần nôn nóng– Cô Vũ đến rồi, may quá!Ngạn Vũ trước là gật đầu chào anh ta, cô cũng không vòng vo, sau đó liền trực tiếp hỏi– Có chuyện gì hả anh Tuấn?Mạnh Tuấn vừa đi vừa trả lời– Cũng không có gì quá nghiêm trọng, nhưng mà… bé Ni bị bệnh mấy hôm nay… ở nhà có làm cách nào con bé cũng không chịu bước ra khỏi cửa phòng, lại còn biết khóa trái cửa phòng ở trong đó nữa. Tôi cũng tự mở cửa vào mấy lần nhưng lần nào con bé cũng đều khóc rồi đẩy tôi ra ngoài… ai cũng không vào trong phòng con bé được. Hết cách, tôi đành gọi cho cô, vì bình thường con bé cũng thân với cô nhất…Ngạn Vũ hiểu sơ qua tình hình, cô lo lắng thật sự, lúc này vội vàng hỏi– Tự nhiên con bé như vậy à anh Tuấn? Bữa trước tôi nói chuyện với con bé vẫn còn rất tốt mà? Mạnh Tuấn nhíu mày, anh ta đáp trong sự lo lắng– Chuyện này… tôi cũng không biết nữa, hôm mà cô xin nghỉ thì con bé vẫn bình thường. Ngủ dậy một đêm tự dưng con bé phát sốt, sau đó là khóc lóc không chịu gặp ai…Nói đến đây, Mạnh Tuấn vừa tức giận cũng vừa sốt ruột, giọng điệu của anh ta lúc này có chút cuống lên– Con bé này… nó chưa bao giờ khiến tôi không lo lắng. Cứ hết chuyện này rồi đến chuyện kia, tôi muốn phát khùng lên với Vũ rất không hài lòng về câu nói này của Mạnh Tuấn, nhưng trong lúc này cô không muốn nói thêm gì, kẻo lại khiến cho anh ta nghi ngờ. Thái độ của cô trầm hơn thường khi, cô khuyên nhủ– Anh đừng nghĩ như vậy, bé Ni bình thường rất ngoan, con bé nếu bị thế này thì chắc chắn là do có chuyện gì đó… đừng trách con nó tội Tuấn hiểu chứ, anh làm cha thì tại sao lại không hiểu. Nhưng đan xen giữa cảm giác hoảng loạn và lo lắng thì lại chính là cái cảm giác bất lực bất an. Mặc dù biết không nên trách cứ con nhưng anh vẫn không thể kìm lòng mình được…Cố điều chỉnh lại cảm xúc, ánh nhìn có chút đượm buồn, anh thở ra một hơi, khổ sở nói– Tôi… cũng đâu có muốn trách con, nhưng tôi thật sự không thể hiểu được là con bé đang bị cái gì nữa. Trước kia con bé cũng đâu đến mức thế này đâu cô Vũ…Ngạn Vũ thừa cơ hội, cô vờ hỏi tới– Vậy… có phải có liên quan đến mẹ của bé Ni không anh Tuấn?Hỏi xong câu này, Ngạn Vũ sợ Mạnh Tuấn kích động khi nhắc đến vợ, cô liền nói thêm– Tôi hỏi như vậy không phải có ý nhiều chuyện, tôi chỉ muốn biết sơ qua một chút để nói chuyện với bé Ni dễ dàng hơn thôi. Biết đâu con bé bị vậy là do con bé nhớ mẹ nó thì sao hả anh Tuấn?Mạnh Tuấn hiểu ý tứ của Ngạn Vũ, sau khi nghe cô hỏi, anh ta trầm tư vài giây, lát sau mới nghe giọng của anh ta khàn khàn cất lên– Cũng không giấu gì cô giáo, vợ tôi… thú thật tôi cũng không biết cô ấy đi đâu. Hơn một năm trời rồi, tôi tìm không thấy, cũng chỉ nghe nói là có người gặp được cô ấy thôi. Tôi cũng biết con gái tôi nhớ mẹ… nhưng mà tôi biết làm sao được đây cô… tôi đâu có biến ra mẹ cho con bé được… tôi khổ tâm lắm!Mạnh Tuấn nói trong sự dằn vặt và đau buồn, Ngạn Vũ cũng không nhìn ra được điểm gì giả vờ trong lời nói của anh ta cả. Qua những gì mà cô tìm hiểu được thì đúng thật là Mạnh Tuấn rất thương vợ con, cũng luôn tìm kiếm Thu Ngọc. Anh ta cũng thương bé Ni lắm, cũng quan tâm và chăm sóc cho con gái rất chu đáo. Nếu như không có sự xuất hiện của Mẫn, vậy thì chắc chắn cô sẽ không nghi ngờ nhân cách của người đàn ông này…Lúc này không thể hỏi vào sâu quá, cô đợi vài hôm nữa sẽ vịn vào chuyện của bé Ni để tìm hiểu thêm. Nhẹ giọng an ủi Mạnh Tuấn, cô nói– Anh đừng quá buồn, mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi mà…Mạnh Tuấn cũng không phải người quá mức quỵ lụy, anh gật gật đầu, đáp lời Ngạn Vũ– Cảm ơn cô giáo, chỉ mong cô giúp đỡ cho cha con tôi trong lúc này.– Được mà, anh cứ yên tâm!Ngạn Vũ đến trước cửa phòng của bé Ni, lúc này còn có Mẫn và bà chủ Thạch cũng đang đứng đợi ở trước cửa. Ngạn Vũ cũng không chắc là bé Ni sẽ nghe theo lời cô, nhưng chưa thử thì chưa biết, vẫn nên thử trước rồi nói tay gõ cửa vài cái, cô đột nhiên cảm thấy có chút hồi hộp trong lòng, cũng đang cố gắng bình tĩnh hết sức có thể– Bé Ni ơi! Cô Vũ tới rồi đây, cô vào trong dạy học được chưa nhỉ?Không nghe tiếng động phát ra từ bên trong, Ngạn Vũ lại tiếp tục khẽ gọi, cô nói– Hôm trước cô có cho bài tập về nhà, không biết con đã làm xong chưa nhỉ? Cô vào kiểm tra nhé… sắp đến mùa tựu trường rồi đấy, mình không được lơ là trong vẫn rất im ắng, tựa hồ như lúc này không hề có ai ở trong phòng vậy…Bà chủ Thạch đứng sau lưng Ngạn Vũ, bà nóng ruột kêu lên– Thôi đừng kêu nữa, cứ mở cửa vào trong đi… lỡ có chuyện gì thì lúc đó lại hối hận không Tuấn không đồng ý, anh ta phản đối– Không được, bác sĩ đã nói con bé còn nhỏ, tạm thời sẽ không làm ra được chuyện gì gây nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng nếu bây giờ mẹ đòi phá cửa vào trong… cái đó mới gây nguy hiểm đến tâm lý của nó đó…Bà chủ Thạch phát hỏa, bà lớn tiếng – Nó là con nít, mới có lớn như vầy mà đã thế này rồi, cứ chiều nó như vậy thì bảo sao lớn lên không khó dạy. Bệnh thì bệnh chứ con nít đứa nào lại kiểu khó ăn khó ở giống nó, vẽ vời đủ thứ chuyện…Dừng vài giây, bà lại tức tối quát lên– Mày đừng có nghe bác sĩ quá, con mày nó chỉ khó dạy thôi chứ bệnh hoạn gì. Mày cứ giống như vợ của mày, suốt ngày làm quá vấn đề lên… hết nó rồi đến mày… tao làm mẹ tụi bây mà chịu hết nổi!Mạnh Tuấn đang vô cùng lo lắng cho bé Ni, lúc này lại nghe mẹ mình cứ lải nhải trách móc, anh không kìm chế được cảm xúc, cãi lớn– Mẹ! Mẹ thôi đi được không? Suốt ngày mẹ chỉ biết trách móc vợ con… cô ấy bỏ đi như vậy… là tại mẹ đó!Bà chủ Thạch vừa nãy nóng vội là vì lo lắng cho cháu nội, lúc này nghe con trai trách cứ, bà quên luôn cả việc bé Ni đang gặp chuyện. Bà trừng mắt, sừng sộ quát tháo lại con trai– Tại mẹ? Mày nói cái gì tại mẹ? Từ đầu mẹ đâu có ưa nó… là mày muốn cưới về cho bằng được mà con? Bây giờ vợ mày chán mày bỏ đi thì mày lại trách mẹ mày… mày nói vậy nghe được hả?Hình tượng phu nhân cao quý điềm tĩnh bị phủi sạch sẽ, bà chủ Thạch bấy giờ chính cống là một người mẹ bình thường như bao người. Bà cũng quên mất là lúc này Ngạn Vũ cũng đang ở đây, mà đã quên rồi thì đâu còn lo sợ gì ai nữa. Bình thường đoan trang là vậy nhưng lúc này cũng không khác gì mọi người, sẵn sàng “khẩu chiến” cho lợi gan lợi sự nóng giận mất khôn này của bà chủ Thạch lại rất có lợi cho Ngạn Vũ, mẹ con họ càng gây nhau thì cô lại càng moi ra thêm được nhiều thông tin hữu Tuấn càng nghe mẹ nói thì anh ta càng tức giận, mặc lời khuyên của Mẫn, anh ta đỏ mắt gằn giọng– Con thừa biết mẹ không thích Ngọc… cô ấy làm dâu của mẹ nhưng mẹ chưa bao giờ hài lòng về cô ấy. Mẹ chê vợ con là mồ côi, chê đủ thứ… nhưng mẹ có nghĩ lại về xuất thân của mẹ thế nào bao giờ chưa? Mẹ… trước kia mẹ có giống thế này à? Mẹ làm gì có!Bà chủ Thạch giận quá hóa thẹn, bà phi tới chỗ con trai, bà gào lớn– Giỏi! Giỏi! Tao ghét con vợ mày cũng là vì cái lý do này. Rốt cuộc thì nó cho mày ăn phải cái gì mà mày cứ bênh nó chằm chằm như vậy? Nó bỏ đi theo trai, rõ rành rành như vậy mà mày cũng còn bênh được hả con?Mẫn thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng, cô liền đi tới kéo bà chủ Thạch sang một bên, cô nói nhỏ vào tai bà chủ Thạch, sau đó lại tiếp tục khuyên giải Mạnh Tuấn– Anh Tuấn… mẹ giận nói vậy thôi mà… anh bớt một hai câu cho êm chuyện đi anh…Mạnh Tuấn bình thường là người điềm đạm, rất biết cách cư xử, nhưng lúc này giống như bị chọc vào chỗ đau, anh không nể nang gì ai, quát tháo tất cả– Cô cũng im đi! Chuyện mẹ con tôi, cô lấy tư cách gì xen vào khuyên giải. Tôi không mượn cô tới đây làm mẹ kế của bé Ni, cô về nhà cô đi, đi về lấy chồng đi, đừng theo tôi nữa!Mẫn bị mắng như tát nước vào mặt, cô ấy sững sờ đỏ bừng mặt, nước mắt cũng muốn trực trào rơi khỏi mắt. Mà Mạnh Tuấn cũng chẳng có ý muốn xin lỗi, anh ta không thèm nhìn đến cô ấy lần nào, nói xong là như muốn đuổi người, đến nhìn cũng thấy chủ Thạch vừa nguôi giận được chút thì lại phát cáu lên, chẳng qua là khi bà muốn mắng con trai tiếp thì lại bị Mẫn kéo tay ngăn lại. Mẫn lau vội nước mắt trên mặt, cô nói đỡ cho Mạnh Tuấn, sau đó kéo bà chủ Thạch đi xuống dưới nhà, không tiếp tục ở lại trên này tới khi nhìn thấy Mẫn và mẹ mình đã rời đi, Mạnh Tuấn mới khôi phục trở lại thái độ bình tĩnh của anh. Giống như người vừa mắng chửi, vừa phát điên khi nãy không phải là anh ấy vậy…Đối diện với trạng thái thay đổi nhanh như chớp này của Mạnh Tuấn, Ngạn Vũ dường như nhận ra được sự cố tình trong cách hành xử của anh ấy suốt từ nãy tới giờ. Trong lòng cô thầm nghĩ… hóa ra người đàn ông này không phải như những gì mà cô vẫn đang nghĩ… anh ta vẫn còn một mặt rất lý trí… rất rất lý trí…– Cô giáo… xin…Mạnh Tuấn đang định nói gì đó với Ngạn Vũ thì cửa phòng của bé Ni đột nhiên được hé ra, cả anh ta và cô đều gấp gáp nhìn về hướng cánh cửa, vừa vặn nhìn thấy được gương mặt nhỏ nhắn của bé Ni đang lấp ló. Quá mức mừng rỡ, Mạnh Tuấn liền đi nhanh đến đẩy cửa vào trong, anh ta ôm lấy con gái nhỏ, nói trong xúc động– Bé Ni… con sao vậy? Con sao vậy hả con?Bé Ni mặt mũi có chút bơ phờ, con bé được ba ôm vào lòng nhưng ánh mắt vẫn đang nhìn chằm chằm vào Ngạn Vũ. Ánh mắt của con bé rất khác lạ, có thể nhìn thấy được sự hoang mang, cũng có thể nhìn thấy rõ được sự lo lắng…Mà con bé cứ nhìn cô như vậy thì lại càng khiến cho Ngạn Vũ sốt ruột trong lòng, cô thật sự không cảm thấy yên tâm một chút nào!Sau khi hỏi han sức khỏe của con gái, Mạnh Tuấn nghe theo lời của Ngạn Vũ, anh ta đi ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho hai cô cháu giao tiếp. Lúc này trong phòng không còn ai, Ngạn Vũ mới từ từ hỏi chuyện bé Ni. Nhưng đáp lại những câu hỏi của cô đều là sự im lặng không có tương tác qua lại. Chẳng qua là Ngạn Vũ cũng không nản lòng, cô vẫn cố gắng chiều theo cảm xúc của bé Ni hết mực, giống hệt như là đang chiều chuộng theo cảm xúc của nhân vật mà cô vẫn thường hay viết vậy. Sau một hồi kiên nhẫn trò chuyện, cuối cùng bé Ni cũng chịu giao tiếp lại với cô…Bé Ni không thể nói chuyện, con bé thường hay dùng tay để giao tiếp, hoặc thường xuyên nhất là nói chuyện qua cách vẽ tranh. Lúc này cũng giống như vậy, con bé lôi ra một bức tranh đã vẽ sẵn ở trong túi vẽ rồi đưa đến cho Ngạn Vũ… sau đó lại không nói thêm gì. Ngạn Vũ có hỏi thêm thì con bé cũng nhất quyết không thèm nhìn cô dù chỉ một cái…Ngạn Vũ thật sự cũng hết cách, cô không thể dọa nạt, càng không thể quá sức ép buộc một đứa trẻ phải chiều theo ý của cô. Mà chuyện quan trọng nhất là cô rất lo lắng cho bé Ni, sự lo lắng của cô nhiều hơn rất nhiều lần so với việc muốn tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện. Cũng may là bé Ni còn chịu giao tiếp với cô, chứ nếu bản thân con bé không chịu thì cô cũng không thể làm gì khác… ông Trời quả thật đang phù hộ cho cô trong việc này là, bức tranh mà bé Ni vẽ lần này có phần khác lạ so với tất cả những bức tranh mà con bé đã từng vẽ trước đó. Con bé vẽ một người phụ nữ có cái bụng nhô ra… rồi lại vẽ một hình chữ nhật nhỏ bên cạnh… nền của bức tranh toàn một màu đen, chỉ có hai hình vẽ là không bị tô đen… cũng không rõ là đang vẽ cái gì…Người phụ nữ và hình chữ nhật nhỏ… đây là đang vẽ gì vậy? Là do con bé vô tình vẽ chơi hay là vì… con bé đang muốn nói với cô cái gì đó?!
Đánh giá từ 5 lượt Bạn đang đọc truyện Ba Nuôi Là Chồng của tác giả Trần Phan Trúc Giang. Không có chồng mà vẫn có chửa… câu chuyện kỳ lạ oan trái của cô con dâu xấu số!Chuyện là, con trai của nhà ông Bá đi rừng tìm trầm với bạn bị mất tích, tìm kiếm hơn mấy tháng trời mà vẫn không có tin tức gì. Vợ ở nhà khóc suốt, cả nhà còn mời thầy tới kêu hồn gọi phách nhưng mãi vẫn không có được một chút manh mối gì. Người sống thì thấy hình, người chết phải thấy xác, vậy mà lại không tìm được thông tin gì của con trai ông Bá, tới cái móng chân cũng tìm không ra, giống như là anh ta đột nhiên bốc hơi biến mất khỏi Trái Đất này ra, bạn có thể đọc thêm Con Nối Dõi hoặc Ngã Vào Lòng Cậu Chủ của cùng tác giả.
Cố Thành không có nhà, Ngạn Vũ cũng không ra khỏi phòng, cô thật sự đang rất bận, thời gian này phải chạy bản thảo, không rảnh bận tâm đến những chuyện khác. Ngay cả việc dạy học cho bé Ni cũng giảm số buổi học lại, nếu không phải vì sợ nhà họ Thi đuổi việc thì cô đã xin nghỉ hẳn một tuần cho dễ thở rồi. Trong hơn một tuần này, ngoài việc đến nhà họ Thi dạy học thì cô không đi đâu cả. Đến việc ăn uống cũng ăn đại ăn đùa cho có, đi vệ sinh toàn là vừa viết vừa đi, thật sự bận đến sứt đầu mẻ trán. Việc chạy đua với deadline này cũng là việc thường gặp, cứ độ hai ba tháng thì cô sẽ phải bận đến chuyện đi tiểu cũng phải tần tiện một lần. Mặc dù áp lực lắm nhưng cô lại khá thích, việc được bận rộn thế này chứng tỏ cô là người có giá trị, nghe cũng cực kỳ thuyết phục đó chứ!Ngạn Vũ đối với công việc luôn là dùng một nghìn phần trăm sự nghiêm túc, cô muốn mỗi thành phẩm cô ra mắt đều sẽ là những gì tinh hoa nhất mà cô có thể đúc kết được. Việc trở thành người có ít, có giá trị luôn là mục tiêu sống lớn nhất của cô. Ở một khía cạnh nào đó, cô muốn mình có thể hiên ngang mà đứng bên cạnh Cố Thành. Dù là không thể ở bên cạnh nhau nhưng cô vẫn muốn mình sẽ là người phụ nữ ưu tú nhất mà Cố Thành từng yêu xong bản thảo, không biết vì bản thân kiệt sức hay vì kỳ kinh nguyệt hành quá mức mà chỉ ngay sau đó một ngày, Ngạn Vũ liền ngã bệnh nằm ỳ ở trên giường. Trong thời gian này Cố Thành đi công tác, mà Ngạn Vũ cũng không nói với anh là cô bệnh, vì vậy mãi cho đến khi có điện thoại thông báo từ bệnh viện, Cố Thành mới biết là sức khoẻ của Ngạn Vũ đang rất tệ. Sau khi nhận được tin, anh tức tốc đặt vé máy bay, lúc đặt chân đến tỉnh B đã là tối muộn, đến bệnh viện cũng đã là gần khuya. Cố Thành gấp gáp đến mức không nghe kịp bác sĩ đang nói gì, mãi tới khi nhìn thấy Ngạn Vũ đang ngủ yên tĩnh trên giường bệnh, tâm tình anh mới có thể bình ổn trở lại. May là cô không sao, may là cô còn đến kịp bệnh viện, cũng may là anh… vẫn còn nhìn thấy cô bình an!Bác sĩ của bệnh viện biết Cố Thành, bởi vì trước khi anh tới đây, anh có gọi điện thoại cho ông trước, cô gái đang nằm trong phòng bệnh kia cũng là do ông điều trị. Lúc này, thấy tâm tình chàng trai trước mặt đã ổn định hơn trước, ông mới điềm tĩnh thông báo bệnh tình.– Cậu Thành yên tâm, cô Vũ chỉ là kiệt sức quá nên ngất đi thôi, dưỡng sức một vài hôm là khỏi, không có gì lo ngại. Có điều là cần để ý nhiều đến thói quen sinh hoạt và việc ăn uống điều độ, cô Vũ đang có dấu hiệu của bệnh đau dạ dày, vẫn nên cẩn thận thì Thành nhìn Ngạn Vũ, chân mày anh nhíu chặt, giọng anh khàn đặc nói với bác sĩ– Tôi hiểu rồi, vậy phiền bác sĩ kê thuốc tốt cho cô bác sĩ già có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy thái độ dễ chịu này của Cố Thành, bởi vì theo như những gì mà ông nghe được thì người nhà họ Quách khá là khó gần, không dễ tiếp xúc. Có lẽ chàng trai này là một ngoại lệ chăng… vị bác sĩ già chắc mẩm là như khi bác sĩ rời đi, Cố Thành mới quay vào trong phòng bệnh, công việc bên kia là tạm hoãn, lúc này anh cần phải giải quyết cho xong. Vừa làm việc vừa canh chừng Ngạn Vũ đang ngủ, thời gian thoắt cái trôi nhanh đến sáng, mãi tới lúc y tá vào đưa thuốc thì công việc của Cố Thành cũng vừa hoàn thành thấy y tá đến đưa thuốc, anh cực kỳ nghiêm túc nghe dặn dò, không hề giống như vẻ băng lãnh mà mọi người vẫn thường hay nghe nói về người đàn ông tên Quách Cố y tá không làm phiền đến giấc ngủ của Ngạn Vũ, cô dặn dò Cố Thành về việc ăn uống và uống thuốc của bệnh nhân. Dặn dò xong xuôi, cô lại nhìn về phía Ngạn Vũ, vẫn là cảm thán sức chịu đựng của cô gái này, vì vậy cô mới nhiều lời nói thêm vài câu.– Anh nhớ để ý nhiều đến bệnh nhân hơn, cô ấy tưởng là mình bị đau ruột thừa phải mổ, lúc đến bệnh viện rất kiên cường, cứ luôn miệng bảo với bác sĩ nếu cần mổ thì cứ mổ ngay, không cần hỏi ý kiến cô ấy. Tôi có hỏi người nhà cô đâu thì cô ấy im lặng không trả lời, phải hỏi tới mấy lần, đợi đến lúc khụy xuống muốn ngất đi thì cô ấy mới kêu được tiếng “chú Thành”. Tôi phải vất vả lắm mới tìm được số điện thoại của anh, nếu như không có tấm thẻ địa chỉ chung cư trong túi xách của cô ấy thì tôi cũng không biết người nhà của cô ấy là Thành im lặng không đáp, mặt mũi anh dần trở nên đanh lại, chân mày nhíu thật chặt, cảm giác khó chịu cứ treo chặt trước ngực. Nhưng cô y tá tốt bụng thì lại không nhận ra được cảm xúc khác thường của Cố Thành, cô lại thao thao bất tuyệt.– Anh là chú của cô ấy thì quan tâm cháu gái mình nhiều hơn chút nhé, trẻ tuổi ỷ có sức khỏe nên không chịu quan tâm tới cơ thể của mình. Bây giờ thì không nói, sau này lấy chồng mà cứ thế này thì làm sao sinh con, làm sao chăm sóc cho chồng cho con được. Tôi nói…Cố Thành nghe không nổi nữa, anh biết cô y tá là có ý tốt, nhưng tốt đến mức quan tâm đến đời sống hôn nhân của bệnh nhân, như vậy cũng hơi thái quá. Cắt ngang lời nói của cô y tá, Cố Thành cất giọng trầm trầm “đuổi khách”– Tôi hiểu ý tốt của cô, cũng thật cảm ơn sự quan tâm của cô tới đời sống hôn nhân gia đình của vợ chồng tôi… chỉ là bây giờ vẫn còn sớm, vẫn nên để vợ tôi ngủ thêm chút y tá ngẩn người nhìn anh, ánh nhìn cực kỳ ái ngại, giống hệt như là không hề tin tưởng vào lời của anh vừa nói vậy. Bấy giờ, cô y tá mới nhớ lại lúc tiếp nhận bệnh nhân nữ này, cô ấy bảo là mình độc thân, thế nhưng bây giờ người đàn ông này lại bảo anh ta là chồng của cô ấy…Đôi mắt cô y tá sáng lên, cô hết nhìn Ngạn Vũ rồi lại nhìn sang Cố Thành, ánh nhìn cứ như là vừa phát hiện ra một điều gì đó bí mật kinh thiên động địa lắm vậy. Trong bệnh viện là nơi phát hiện ra rất nhiều chuyện kỳ quái, những kiểu quan hệ ngoài luồng này cũng không có gì xa lạ… cô hiểu được… hiểu sau lớp khẩu trang y tế là một nụ cười giả lả, cô y tá thức thời lui nhanh ra ngoài, cũng không quên căn dặn Cố Thành thêm vài điều về chăm sóc người bệnh. Lúc đẩy xe thuốc đi ra phía cửa, cô y tá tốt bụng vẫn không quên quay đầu nhìn lén cặp đôi “quan hệ ngoài luồng” trong phòng thêm vài cái nữa rồi mới chịu rời đi hẳn. Xem ra trưa nay cô y tá lại có nhiều thêm một chuyện để tám với hội chị em rồi đây… xời… tuyệt vời!Xác định nhân viên y tế đã thực sự rời đi, Cố Thành lúc này mới yên tâm khóa cửa quay vào trong phòng. Anh tự nhận mình không phải là người quá mức khó tính trong giao tiếp, đặc biệt sẽ không vô cớ gây sự với người không có khả năng gây ảnh hưởng đến anh. Nhưng thật lòng mà nói, anh vẫn không thể nào yêu thích nổi đối với những người nói quá nhiều, điển hình như là cô nhân viên y tá vừa nãy. Ý tốt quan tâm đến Ngạn Vũ thì anh xin nhận, nhưng ý soi mói nhiều lời vào chuyện đời tư của cô ấy, anh vô cùng không đồng ý. Cuộc đời của Ngạn Vũ dù tốt hay xấu thì anh vẫn chấp nhận được, không phiền ai phải quan tâm thái quá đến… anh không thích!Ngạn Vũ đã tỉnh từ lúc y tá vào đưa thuốc, cô cũng nhận ra là Cố Thành ở trong phòng, vậy nên cô mới giả vờ ngủ, cũng vừa vặn nghe được cuộc đối thoại của anh và cô y tá tốt bụng kia. Lúc này lại nhìn thấy biểu cảm khó chịu của anh, nhịn không được buồn cười, mặc dù rất mệt nhưng cô vẫn cố gắng nói với anh vài câu. Giọng của cô khàn đặc, nói năng có phần khó khăn– Chú Thành… nhăn nhó gì vậy?Cố Thành nghe tiếng của Ngạn Vũ, bước chân anh vô thức bước nhanh hơn, trong lòng đang rất lo nhưng biểu cảm vẫn nghiêm nghị lạ thường. Anh đứng cạnh bên giường bệnh, nhíu mày nhìn xuống, khàn giọng hỏi cô– Gọi ai là chú?Ngạn Vũ nhướn mày nhìn anh, cô đáp gỏn lọn– Em gọi chú, trong phòng chỉ có em với chú, không gọi chú thì gọi ai…Cố Thành nhìn cô, anh thật sự rất muốn cóc vào đầu cô một cái, xem xem đầu cô cứng tới cỡ nào mà luôn cố ý làm trái ý của anh. Anh không thích cô gọi anh là chú, cô lại cứ năm lần bảy lượt gọi. Ngoan cố tới mức để cho cô y tá tốt bụng phải hiểu lầm anh với cô là loại quan hệ không giống “bình thường”. Bức bối thật sự nhưng đánh cô thì anh không nỡ, mà nói cô thì cô lại không nghe. Vừa mới ngoan ngoãn được mấy ngày thì lại chứng nào tật nấy. Trước kia cũng là như vậy, bây giờ cũng là như vậy, khó bảo y hệt như một cục đá. Ngạn Vũ thích nhất là nhìn thấy biểu cảm khó ở này của Cố Thành, cô cũng quen miệng gọi anh là chú, là thói quen trước kia, lâu dần thành thân thuộc khó sửa. Nhớ lại lúc được anh nhận nuôi, cô gọi anh là “ba” nhưng anh cảnh cáo cô không được gọi anh như vậy. Năm đó anh cũng kêu cô gọi anh là anh Thành nhưng cô thấy tuổi tác của anh hơn cô khá nhiều, vì vậy cô mới gọi anh là chú. Nhưng nếu biết kết cục của cô và anh sẽ tệ như thế này, vậy thì trước kia dù có bị chửi đến thậm tệ cô cũng sẽ cố sống cố chết gọi anh là “ba”. Bởi vì tiếng gọi “ba” thiêng liêng lắm, cũng sẽ tạo khoảng cách giữa anh và cô, cũng ngăn cho cô không cố xác làm ra những việc ngu ngốc…Ngạn Vũ muốn ngồi dậy, cô vừa chống tay thì được Cố Thành đỡ lấy. Cảm nhận được hơi thở thoang thoảng mùi trầm hương của anh, cô khẽ nhíu mày, ngước mắt hỏi– Chú lại hút thuốc à? Ở đây là bệnh viện đấy, em rõ ràng vẫn đang là bệnh nhân…Nghe tiếng cằn nhằn của cô, chẳng hiểu sao tâm tình của ông chú thích nhăn mặt lại đột nhiên như có hoa nở giữa mùa đông. Mới hơn hai tuần trước mối quan hệ của anh và cô còn rất cứng nhắc thì bây giờ lại chuyển biến tốt đẹp hơn mong đợi. Ngạn Vũ lại giống như mấy năm về trước, thoải mái ở trước mặt anh, vui buồn hờn giận gì cũng được cô thể hiện hết ra bên ngoài. Không còn dáng vẻ thu liễm cảm xúc, cũng không còn kiểu bài xích anh, lại càng không tỏ ra xa cách anh như trước. Xem ra, trong cái rủi lại có cái may, lần này cô ngả bệnh không nghĩ lại có chuyện tốt bất ngờ đối với anh…Đỡ cô ngồi dậy, Cố Thành điều chỉnh giường bệnh cho phù hợp với cô, xong xuôi, anh mới khàn giọng, trả lời– Có hút thuốc, nhưng là lúc xuống máy bay, anh thức liên tục mấy đêm, không có thuốc sẽ không chịu cô vẫn đang nhìn, anh mới nhịn không được giải thích tiếp– Anh biết nội quy của bệnh viện, họ cấm không hút thuốc thì anh không hút. Em cũng đừng xị mặt ra, anh cai không được…Lại như thấy thiếu thiếu gì đó, Cố Thành tằng hắng vài tiếng, anh liếc mắt nhìn cô, nói khá nhỏ– Nhưng nếu là ở cùng với em, anh sẽ cai thuốc kiểu “thời vụ”… nhai singgum đỡ vậy. Anh chỉ có thể làm đến thế, không thể làm quá Vũ nghe một lượt những lời mà anh vừa lẩm bẩm một mình, cô cảm thấy hết sức buồn cười, cũng tự thấy người đàn ông này đã chịu thỏa hiệp và cư xử dịu dàng hơn trước kia rất nhiều. Cô biết anh có rất nhiều quy tắc riêng, con người anh độc đoán và ngang tàng, đặc biệt là việc anh rất thích hút thuốc. Có thể là vì công việc của anh quá mức đặc thù, anh cần sự tỉnh táo từ thuốc lá, cũng giống như cô luôn cần cà phê để thức làm việc và học hành nguyên đêm, vậy nên cô chưa từng ép buộc anh phải cai thuốc lá hoàn toàn. Chỉ là cô biết hút thuốc rất không tốt cho sức khoẻ, vậy nên đôi khi cô sẽ cằn nhằn anh vài tiếng, mục đích là muốn anh hút ít đi một chút, lo sợ cho lá phổi của anh sẽ yếu dần đi. Thú thật là nếu anh không nghe thì cô cũng không làm gì khác được, bởi vì Cố Thành không phải là một cậu thanh niên mới lớn học đua đòi hút thuốc lá. Cố Thành biết bản thân anh đang làm gì và cần gì, có lo cho anh thì cũng là lo vô ích, vì cô biết sẽ chẳng ai yêu bản thân của anh nhiều hơn là anh được Cố Thành không yêu bản thân mình, vậy thì sẽ chẳng có cái chuyện anh đổi từ hút xì gà chuyển sang hút thuốc pha bột trầm hương. Cố Thành luôn là người suy nghĩ thấu đáo và làm việc có chừng mực. Kiểu người như anh thì luôn đặt an nguy của bản thân mình lên hàng đầu, sẽ không phiền cô phải lo Vũ khẽ gật, cô rất hài lòng về lời hứa hẹn của anh. Cô cũng không muốn trong 3 tháng ở cạnh nhau, anh thân thiết với “thuốc lá” nhiều hơn là nói chuyện với cô. Dù gì thì cô cũng đang là bạn gái “thời vụ” của anh, cô cũng được quyền ghen tuông đấy, cô không thể để bản thân mình bị xem thường được.– Ừm, để xem biểu hiện của chú, nếu chú hút thuốc ít lại thì em sẽ chuyển gọi từ “chú” thành “anh”… vậy Thành cạn hết mọi ngôn ngữ, anh chịu thua trước lý lẽ gây sự của cô, nhưng nếu anh không đồng ý thì anh vẫn buộc phải đồng ý. Ít nhất nếu anh đồng ý với cô là hút thuốc ít lại thì có thể anh vẫn sẽ được nghe một tiếng gọi “anh” ngọt ngào từ cô. Đỡ hơn rất rất nhiều lần so với tiếng gọi “chú” già cỗi và tiếng gọi “Cố Thành” cứng nhắc điếc tai thật nhẹ vào trán cô, anh nhướn mày, mặc dù đã đồng ý nhưng vẫn phải ra điều kiện thỏa thuận– Vậy nhé vẫn được, nhưng hy vọng trước mặt người ngoài em đừng gọi anh bằng chú. Khi nãy chắc em cũng nhìn thấy được ánh mắt kinh hỷ như vừa nghe tin chồng mình có vợ bé của cô y tá kia chứ… anh chưa từng bị ai nhìn anh như thế nói một lèo, biểu cảm khó chịu cũng hết sức buồn cười, Ngạn Vũ tất nhiên là vui vẻ đồng ý rồi. Thật ra lúc kêu lên cái tên chú Thành với y tá, cô là vô thức mà gọi chứ cũng không hề nghĩ ngợi gì xa xôi. Mà cô cũng không nghĩ là anh sẽ biết tin mà đến, chỉ là trong lòng lúc đó có nghĩ tới anh, nên cứ thế mà kêu ra cho đỡ hoảng sợ. Bây giờ nghĩ lại, hóa ra là cô vẫn còn nghĩ đến anh nhiều như vậy. Hoặc có lẽ là lâu quá cô không ngả bệnh, bình thường mạnh mẽ nhiều quá nên quên mất bản thân mình cũng cần có người ở bên cạnh bảo vệ và chở che…Thu hết cảm xúc yếu đuối vào trong lòng, Ngạn Vũ gật đầu đồng ý, ý tứ vui vẻ tràn đầy trên mặt– Em hiểu rồi, em cũng ngại người đời soi mói lắm, thống nhất thế nhé chú Thành thở dài ra một hơi, ở ngoài kia anh là người có thể thức xuyên mấy đêm liền để hoàn thành cho xong công việc, công việc dù có khó giải quyết đến đâu thì khi vào tay anh, anh vẫn giải quyết được một cách gọn gàng và nhanh chóng nhất. Ấy thế mà khi đứng trước mặt cô nhóc này, anh lại không có cách nào giải quyết cô được. Nói thế nào nhỉ, cô giống như là khắc tinh của anh vậy, cô làm cái gì cũng trái ý anh, nhưng anh lại luôn thỏa hiệp và bao dung cho cô hết mực. Cô là khắc tinh của anh nhưng anh không có cô thì lại không được, Cố Thành anh quả thật là một người bị ngược tới nghiện rồi!Sau một hồi tranh luận sôi nổi, Cố Thành lúc này đã đi xuống căn tin mua thức ăn cho bữa sáng. Cố Thành sau mấy năm vừa qua cũng đã thay đổi rất nhiều, anh không còn cái kiểu lúc nào cũng có người hầu kẻ hạ như trước nữa. Anh bây giờ giống như một người đàn ông bình thường, những việc gì anh có thể làm, anh đều tự tay mình làm hết. Lúc này là đi mua thức ăn, còn mấy hôm trước là tự tay bỏ quần áo vào máy giặt, còn đi tới cả phòng của cô để giúp cô lấy quần áo dơ. Thú thật thì anh không nên làm những việc này, bởi vì từ nhỏ sinh ra đã có người hầu người hạ, đến ăn còn muốn có người giúp thì nói gì là làm những việc dọn dẹp bình thường như bao người. Nhưng mà cô lại thích anh giống như thế này hơn, rất bình dị cũng rất phù hợp với một người bình thường như cô…Nhưng mà trên đời này làm gì có chuyện tốt đẹp đến như thế, giống như nàng tiên cá muốn được lên bờ gặp lại hoàng tử thì phải đánh đổi giọng hát ngọt ngào của mình để đổi lấy đôi chân. Người ta đã là nàng tiên cá mà vẫn phải vất vả như vậy, còn cô, cô có cái gì để đánh đổi, cũng có cái gì để hy vọng về một tương lai tốt đẹp với người đàn ông có thể được ví như là hoàng tử này. Thú thật, cô cũng đã suy nghĩ rất kỹ, cô thật lòng không thể phủ nhận được việc cô yêu anh. Thay vì dày vò bản thân, dày vò anh, vậy sao cô không thử cho bản thân mình có thêm được một ít hạnh phúc, cũng là cho người đàn ông cô yêu có thêm một vài ký ức tốt đẹp về cô…Kết cục đã được định sẵn, cô không phải nàng tiên cá, cũng không có được đặc quyền của nữ chính, vậy nên cô cũng không thể trông mong mình sẽ luôn được người khác giúp đỡ và nâng niu. Hoặc là nghĩ chỉ cần bản thân khóc là sẽ có người đến giúp… cô nào có được hào quang tốt đẹp như vậy. Cô bây giờ chỉ có thể dựa vào cô, vui buồn khổ đau thế nào cũng là do cô quyết định. Mà cô cũng là một người bình thường, cũng đang mưu cầu hạnh phúc cho bản thân. Vậy nên cứ những gì khiến cô vui vẻ và hạnh phúc, dù biết chỉ là thoáng qua thì cô vẫn sẽ cố chấp giữ đến cho riêng bản thân mình. Khi nào phải khóc cô cũng đã được biết, vậy tại sao lại không cố gắng giữ cho sự vui vẻ được nhiều hơn. Ba tháng là quãng thời gian không nhiều nhưng mà đối với cô… cô thật sự vô cùng trân quý…Tạm quên hết những gì đã qua, cố gắng thật tốt để giữ kỷ niệm đẹp cho hiện tại, còn tương lai xám xịt phía trước… cô không ngại đương đầu… cô không ngại!_________________________________Ngạn Vũ không định nằm viện quá hai ngày, nhưng dưới sức ép của Cố Thành, cô không làm cách nào xin xuất viện sớm được. Cố gắng lắm thì cũng phải ba ngày, đúng ba ngày anh mới cho phép cô được về nhà nghỉ cũng có gọi cho Mạnh Tuấn để xin nghỉ dạy, sức khỏe cô thế này có muốn cố gắng thêm cũng không được. Mạnh Tuấn cũng là người hiểu chuyện, anh ta muốn đến bệnh viện thăm cô nhưng cô đã khéo từ chối. Không đến thăm được nên anh ta có chuyển tiền thăm bệnh, Ngạn Vũ không muốn nhận nhưng tiền đã vào tài khoản, nếu chuyển trả lại thì khó coi quá. Cô định sẽ dùng số tiền mà Mạnh Tuấn chuyển để mua quà cho bé Ni, sau khi cô đi dạy lại cô sẽ mua tặng cho con bé. Hôm nay là ngày cuối cùng ở lại bệnh viện, sức khỏe của Ngạn Vũ đã tốt hơn rất nhiều, chỉ còn lại một chút dư âm, còn lại hoàn toàn đã khỏe mạnh trở lại. Khi sáng Kiến Trọng có gọi đến, cô cũng không nói là mình bị bệnh, chỉ bảo là nộp bản thảo xong nên muốn “bung lụa” vài ngày. Đối với tính cách của Kiến Trọng, nếu biết cô bị bệnh, anh ấy chắc chắn sẽ chạy đến đây ngay. Người ta theo đuổi mập mờ cô đã lâu như vậy, tấm chân tình này cô đâu phải không biết. Cô thật lòng không muốn làm khổ người đàn ông này, vì không thể đáp lại tấm chân tình của người ta, vậy nên cô cũng không muốn phát triển mối quan hệ quá mức thân thiết. Người đàn ông mà cô yêu, cô không thể có được, mà người đàn ông yêu cô, cô cũng không muốn dày vò người ta…Cố Thành vừa đi ra ngoài gặp bác sĩ, trước khi được xuất viện, anh ấy phải ra ngoài làm thủ tục, sẵn tiện sẽ đến hỏi bác sĩ vài chuyện về tình hình sức khỏe hiện tại của Ngạn Vũ. Cố Thành vừa đi chưa được bao lâu thì Ngạn Vũ có điện thoại gọi đến, là một số điện thoại được lưu tên, người gọi đến là Vy Vũ trượt nút nghe, vừa bắt máy đã nghe được giọng trong trẻo cao vút của cô gái trong điện thoại…– Này, Vũ Vũ, cậu chết tiệt thật, để xem cậu về đây mình xử cậu thế nào!Ngạn Vũ nhíu mày, cô có chút tò mò, liền hỏi– Là chuyện gì? Mình có làm gì cậu đâu?Đầu dây bên kia hét lên– Không làm gì, không làm gì nhưng tại sao cậu quay lại với anh Năm mà cậu không nói với mình? Con nhỏ đáng chết này, có biết là mình mừng lắm không hả?Nghe tiếng gào thét phát ra từ trong điện thoại, Ngạn Vũ lúc này mới hiểu ra vấn đề, cô dở khóc dở cười, cô nói– Thì chẳng phải bây giờ cậu biết rồi đó sao, còn gào lên cái gì nữa? Mình đang là bệnh nhân đây, cậu mà còn mắng mình thì mình tắt máy dây bên kia có vẻ bực bội gấp gáp– Khoan khoan… mình chưa nói hết mà… cái con nhỏ này…Ngạn Vũ phì cười, cô tiếp lời– Nói đi, chuyện gì vậy? Cậu sắp làm vợ người ta rồi mà vẫn còn cái tính xấu này, chịu chết!Giọng của Vy Vy gằng nhẹ trong điện thoại– À không phiền cô Quách lo cho tôi, cô lo cho thân cô đi, đừng để đến lúc bước chân vào Quách gia thì bị mắng cho té nước, nhé!Nghe nhắc đến hai chữ “Quách gia”, Ngạn Vũ thoáng chốc cảm thấy căng thẳng. Cô ngồi thẳng dậy, nhíu mày nghiêm túc hỏi– Này, cậu nói vậy là có ý gì hả? Sao mình về Quách gia lại bị mắng?– Hỏi dư thừa! Cậu quay lại với anh Năm thì phải về thăm ba mẹ chồng chứ sao, hỏi gì nghe ngu vậy. Mình rất lo cho cậu đó, biết cậu bị bệnh nên mình đã… mình đã nói với mẹ Trang… nghe nói… mẹ Trang muốn bay sang để nuôi bệnh cậu… hi mắt mở to, Ngạn Vũ không kìm được kích động mà quát lớn– Gì chứ? Vy Vy! Ai mượn cậu nói cho mẹ Trang biết vậy hả? Cái con nhỏ nhiều chuyện, có tin mình mua vé máy bay về múc cậu ngay và luôn không hả?Đầu dây bên kia im bặt, khoảng chừng vài giây sau mới nghe được giọng nhỏ xíu của một người– Đừng đánh mình mà Vũ Vũ, mình không cố ý đâu, tại vì con nhỏ Phượng cứ khoe khoang là anh Năm có ý với nó nên mình mới… Lúc đó chỉ là buộc miệng nói ra, đâu có biết là mẹ Trang ở đằng sau. Mình thề là mình không định nói chuyện của cậu với anh Năm đâu, nhưng chuyện lần này… là sự cố… thật đó Vũ Vũ!Ngạn Vũ nghe lời giải thích của Vy Vy, cô tức muốn khóc, nhưng mắng thì không nỡ, vậy nên cô chọn cách tắt máy ngang giữa chừng. Nếu vẫn tiếp tục nghe điện thoại của Vy Vy, cô chỉ sợ là một lát nữa cô sẽ không nhịn được mà chạy về tẩn cho cô nhóc này một trận mới hả dạ cô được. Chán thật sự với cái tính hơn thua này của Vy Vy, bây giờ mẹ Trang biết cô và Cố Thành quay lại với nhau rồi, chuyện nhỏ lại sắp sửa biến thành chuyện lớn rồi…Ngay lúc Ngạn Vũ còn đang đau đầu về chuyện của Vy Vy thì Cố Thành cũng vừa hay xong việc trở về phòng. Nhìn thấy anh về, Ngạn Vũ ngước mắt lên nhìn anh, như là có thần giao cách cảm, anh thế mà nói ra những lời khiến cô sợ tới quắn quéo– Mẹ vừa gọi cho anh, bà nói… nếu em không tự về thì bà sẽ đích thân đến đây đón em về. Ngạn Vũ… anh cứu em không được, tự em giải quyết Vũ sững người, cô khóc trong lòng như suối nước tuôn trào. Chết cô rồi! Chuyện lớn thật rồi… đến Cố Thành mà còn không giúp cô được… vậy thì ai mới có thể giúp cho cô được đây?!
ba nuôi là chồng