Pietro muốn ngồi cùng Wanda, nhưng Wanda lại ghét bỏ cậu, kéo Jean vào ngồi, còn làm mặt ngáo ộp với cậu. Cậu nhìn hai đứa em gái nhà mình bị người kéo đi, đang chậm rãi rời khỏi mặt đất, còn chưa kịp phản ứng đã bị nhân viên công tác nửa dỗ nửa đẩy đi vào ngồi, giống cậu, còn có Kurt đang không tình nguyện.
Hắn đang rụng rời chẳng biết làm gì thì cô bé đã dí tên trộm vào sát tường. Phim sex gái xinh bú cặc siêu đỉnh ấn tượng. Bất ngờ thay, em ấy cởi từng nút quần của gã, rồi kéo quần hắn xuống. Nàng kéo luôn chiếc quần lót khiến gã lộ ra con cu trần trụi.
Cô điên cuồng lắc cơ thể của anh, máu toàn thân như vọt hết lên đỉnh đầu. Giờ phút này cô chỉ ước gì có thể lôi anh xuống địa ngục cùng mình! "Kéo cô ta ra, đè xuống đất lột hết quần áo!" Anh hạ mệnh lệnh tuyệt đối với người làm xung quanh. "Vâng ạ."
Thế nhưng, không có việc gì diễn ra mà không có lý do! Sự việc này xảy ra hóa ra là vì cô dâu đã 'cắm sừng' cho người yêu ngay trước ngày diễn ra hôn lễ. Cô dâu ngang nhiên 'qua đêm' với người tình ngay ngày hôm trước lễ cưới và bị anh ta quay lại clip rồi gửi đến cho
Da thịt con nhỏ đỏ ngần lên và toát hơi ra nóng hổi. Hắn kê mông con nhỏ lên hai cái gối cho cái lồn nó nhô cao vút lên. Hắn banh mép lồn con nhỏ ra rồi nhét con cu hắn vào. Hắn nhấp cả nữa tiếng đồng hồ, từ chầm chậm cho đến lúc điên cuồng mạnh bạo. Thân thể con
riko shinohara là một em gái nữ sinh trung học sống với mẹ và bố dượng do tính chất công việc mà mẹ của riko shinohara thường xuyên phải đi làm đến khuya muộn mới về ở nhà riko shinohara bị gã bố dượng lợi dụng , đi học về riko shinohara đang đi chơi với đám bạn cùng lớp thì bị gã bố dượng bắt gặp hắn lôi xồng xộc riko shinohara về nhà kéo vào …
3Nnf4p. Đường núi vốn dĩ đã gồ ghề khó đi, bởi vì vừa mới trải qua một cơn mưa mà khiến nó trở nên lầy lội không chịu bầu không khí tràn ngập hương thơm thoang thoảng của những cánh hoa rơi rụng ven đường, có một chiếc Mercedes-Benz đang chạy loạng xe, Viên Ngọc bực bội lật nhanh bản danh sách trong tay, miệng không ngừng nhai kẹo cao su "Tôi thấy lão già nhà chúng ta bị điên thật rồi, muốn chúng ta trải nghiệm cuộc sống nông thôn gì đó, lại còn muốn chúng ta giúp đỡ những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Đây là ông ấy đang muốn chơi trò chơi gia đình sao? Lòng nhân ái à... Ha ha những đứa trẻ thời nay, có điểm nào tốt để chúng ta có thể đặt lòng nhân ái vào chúng? Cô không thấy cái thôn gì đó mà chúng ta mới đi qua sao, nếu không cho tiền thì bọn trẻ ở đó sẽ đứng cản đường chặn xe không cho ai đi qua cả. Haiz... thời thế bây giờ đã thay đổi thật rồi."Ngồi đối diện là một người phụ nữ với mái tóc dài xõa trên vai, cô ấy nhắm mắt lại xem như không nghe thấy lời oán giận của Viên nhận được phản hồi, sự khó chịu của Viên Ngọc xông lên đến cực điểm. Cô ta xoay chiếc nhẫn có kích thước bằng quả trứng bồ câu trên tay, giọng điệu trở nên ác liệt hơn "Thời tiết quái quỷ gì thế này, còn cái làng quỷ quái này nữa, đi đến nơi này làm gì vậy? Thay vì phải lãng phí thời gian ở đây tôi thà đến New Zealand để xem chim cánh cụt còn hơn...”Lời còn chưa nói hết thì động tác trên tay Viên Ngọc dừng lại, cô ta híp mắt "A... Tô Tần à, ở đây có một cô bé được sinh cùng ngày với cô đó."Sau khi nghe lời nói này, người phụ nữ nhắm mắt nãy giờ cuối cùng cũng có phản ứng, cô chậm rãi mở mắt, nhàn nhạt lên tiếng "Cô rất ồn ào."Một câu nói đơn giản nhưng lại cực kỳ có tác Ngọc chửi thầm vài câu rồi lấy điện thoại di động ra bắt đầu chơi bài Poker. Ở hàng ghế phía trước, tài xế Hà Ngạn mang bao tay trắng trông có vẻ nho nhã lịch sự lên tiếng "Thưa nhị tiểu thư, phía trước là thôn Hạ Oa, rất nhanh sẽ đến nơi, bí thư chi bộ của thôn và mọi người đã chờ sẵn ở đó để đón tiếp chúng ta."Viên Ngọc nghe xong thì trợn tròn đôi mắt "Cái gì? Bí thư chi bộ của thôn đó còn muốn xếp hàng chào đón chúng ta sao? Oh my god, tôi không muốn phải bắt tay từng người đâu, tôi...""Được rồi."Tô Tần lên tiếng cắt ngang lời nói của Viên Ngọc, cô nhìn Hà Ngạn rồi nói tiếp "Nói với ông ấy không cần phải làm như thế."Tuy nói điều đó là không cần thiết, nhưng dù sao thì cũng là khách quý đến thăm, đối với thôn Hạ Oa này thì việc nhận trợ cấp của đất nước để xóa bỏ nghèo khó là một việc đã rất lâu rồi chưa xảy khi vừa vào thôn thì mưa cũng tạnh dần, Viên Ngọc xuống xe, giẫm nát những chiếc lá rụng. Nhìn thấy dòng chữ "Hoan nghênh khách quý đến thôn chúng tôi tham quan" được treo trên hai cây hòe ở đầu thôn mà Viên Ngọc thiếu chút nữa đã đạp gãy giày cao gót dưới chân hai người đến ủy ban thôn thì trưởng thôn và tất cả cán bộ thôn đã chờ ở đó từ lâu, bên cạnh còn có bốn, năm đứa trẻ mặt mày lấm lem bùn đất cùng nhau chờ Ngọc vừa vào trong ủy ban thôn liền buông lời mỉa mai "Xem ra mọi thứ đều được chuẩn bị hết rồi."Sau đó đôi mắt to tròn của cô ta chuyển sang nhìn chằm chằm vào những đứa trẻ "Học thuộc lời thoại hết rồi phải không?"Nhìn thấy trưởng thôn có chút lúng túng, Tô Tần tức giận lườm Viên Ngọc một cái, sau đó cô đi đến trước mặt trưởng thôn, lịch sự đưa tay về phía ông ấy "Chào ông."Nhìn những ngón tay mảnh khảnh như ngọc của Tô Tần đang hướng về phía mình, trưởng thôn có chút ngượng ngùng nói "Thật ngại quá, đường trong thôn chưa từng được sửa, khiến cho mọi người đến đây gặp nhiều vất vả rồi."Tô Tần lễ phép mỉm cười, ở bên kia Viên Ngọc đã bắt đầu trò chuyện với bọn trẻ con "Mấy đứa đều chưa ăn cơm phải không?"Tổng cộng có bốn đứa trẻ, ăn mặc rất cũ nát, dựa lưng vào tường vẻ mặt hoảng sợ nhìn Viên đường đến đây, Viên Ngọc đã đi qua không ít thôn, thường xuyên nhìn thấy cảnh những đứa trẻ khóc lóc kêu trời trách đất rất đáng thương. Sự cảm thông của cô ấy lúc trước về chuyện này đã bị đường đi xóc nảy mấy ngày nay làm cho sớm tiêu tan từ lâu Tần không nói lời nào, cô chỉ đứng ở một bên lặng lẽ nhìn mấy đứa đứa trẻ ngơ ngác nhìn nhau, không đứa nào dám lên tiếng nói chuyện, trong số đó có một cô bé nhỏ tuổi nhất vừa hít lấy nước mũi đang chảy xuống của mình, vừa nghiêng cái đầu nhỏ nhìn Tô Tần bằng ánh mắt hiếu Ngọc cười híp mắt lấy ra một cây kẹo mút từ trong túi của mình "Có ai muốn ăn không?"Cô ấy chính là loại người nói năng chua ngoa nhưng trong lòng lại mềm như đậu hũ, liếc mắt một cái đã thấy mấy đứa trẻ này không giống với những đứa trẻ mà cô ấy đã gặp qua trước đó, đây rõ ràng là dáng vẻ chưa từng được va chạm với xã hội. Mặc dù trông chúng rất ngây ngô, nhưng bộ dạng lại mang theo vài phần thật thà, chất phác, cũng bởi vậy mà càng khiến cho người khác cảm thấy đau sao cô ấy cũng đã đồng ý với yêu cầu của lão già nhà mình rồi, cứu trợ người nào thì cũng như nhau cả thôi, kết thúc mọi chuyện càng sớm càng tốt để tránh cho bản thân phải bôn ba vất vả đi chỗ khác bé nhỏ tuổi nhất bước lên phía trước, trông dáng vẻ này chỉ khoảng năm sáu tuổi, có lẽ bởi vì bị suy dinh dưỡng cho nên sắc mặt cô bé trắng bệch, tóc thì lưa thưa ngả vàng "A... dì ơi... Cháu muốn hai cái." Viên Ngọc nghe xong liền biến sao?Đây là gọi ai vậy?Gọi mình như vậy mà còn dám mở miệng muốn hai cây kẹo sao? Nhóc con láo cá này!Trưởng thôn xoa tay ngượng ngùng giải thích "Đây là Tiêu Phong Du của thôn chúng tôi. Đứa nhỏ này rất đáng thương, từ nhỏ đã không có cha mẹ ở bên cạnh, con bé sống cùng bà nội và chị gái. Bà nội của con bé thì đã gần bảy mươi tuổi rồi cho nên cuộc sống vô cùng vất vả. Vừa rồi con bé nói muốn hai cái kẹo cũng là vì muốn cho chị mình một cái.""Cho ai cũng không được gọi tôi là dì."Sắc mặt của Viên Ngọc lúc này cũng dịu đi một chút, cô ấy cầm cây kẹo mút ngồi xổm người xuống "Gọi chị đi."Tuy Tiêu Phong Du gầy gò thấp bé nhưng lại có một đôi mắt đen láy, đôi mắt giống như nho đen của Tiêu Phong Du di chuyển qua lại nhìn theo cây kẹo. Cô bé nuốt ngụm nước bọt rồi ngoan ngoãn kêu một tiếng "Chị."Viên Ngọc mỉm cười hài lòng, sau đó đứng dậy nhìn trưởng thôn "Có phải là bốn đứa trẻ này không?"Trưởng thôn gật đầu không ngừng, ông sợ Viên Ngọc ngại nhiều người cho nên vội vàng lên tiếng giải thích "Bốn đứa trẻ này nghèo khổ nhất trong thôn chúng tôi, bọn chúng...""Này này này, dừng lại đi, tôi biết rồi."Viên Ngọc vẫy tay tỏ vẻ lười biếng không muốn nghe thêm nhiều lời, cô ấy nhìn tài xế Hà Ngạn đang đứng chờ ở cạnh cửa "Tiểu Hà, đi lấy chiếc thùng trong xe ra đây."Ở cái thôn ngay cả chim cũng không thèm ị thì làm gì có chỗ để quẹt thẻ hay chuyển khoản được, cô ấy đã sớm quen với những chuyện như vậy rồi cho nên chuẩn bị đưa tiền mặt rồi nhanh chóng rời khỏi nãy đến giờ Tô Tần chỉ đứng một bên không nói lời nào, cô lặng lẽ nhìn Tiêu Phong Du nuốt nước bọt cẩn thận cất hai cây kẹo mút, trong ánh mắt cô chợt lóe lên một chút cảm xúc gì Ngọc ra tay hào phóng, thời điểm cô ấy mở thùng giấy ra trưởng thôn luống cuống "Không... không cần nhiều tiền như vậy."Viên Ngọc nghe xong thì bật cười "Vớ vẩn, còn khách sáo cái gì chứ, chẳng phải chúng tôi đến đây chỉ là để tặng tiền cho các người thôi sao?"Thôn trưởng “...”Lời nói ngay thẳng như vậy khiến cho ai nghe thấy cũng không thể cãi lại được. Trưởng thôn khó khăn nhìn mấy người cán bộ thôn đang đứng bên cạnh, mọi người nhìn nhau thật lâu, cuối cùng vẫn là bí thư chi bộ của thôn đứng ra ứng phó "Vậy được rồi, cảm ơn các người, cảm ơn nhiều." Mấy đứa trẻ cũng đồng thanh nói theo "Cảm ơn ạ"Trưởng thôn nhìn Viên Ngọc "Có cần tới nhà mấy đứa trẻ này xem không?"Viên Ngọc lập tức khinh thường, bây giờ cô ấy chỉ muốn nhanh chóng trở về báo cáo kết quả công định từ chối thì lúc này Tô Tần vẫn luôn im lặng đứng một bên lại chậm rãi lên tiếng "Được."Viên Ngọc ...Trời ạ, không phải chứ!Tất cả mọi người đều hướng mắt về phía Tô Tần, Tô Tần nhìn Tiêu Phong Du "Tới nhà của cô bé này đi."Viên Ngọc từ chối thẳng thừng "Tôi không đi."Chỉ một lời nói ngắn gọn dứt khoát đã khiến cho những người đang có mặt ở nơi đây chấn không khí trong nháy mắt trở nên căng thẳng, trưởng thôn vừa khẩn trương vừa khó xử nhìn Viên Ngọc rồi lại nhìn đến Tô Tần cũng không nói chuyện, cô ôm cánh tay, mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào Viên Ngọc trong chốc lát, ánh mắt cô lạnh như băng bay thẳng về phía Viên khi bọn họ tới đây, trưởng thôn cũng đã hỏi sơ qua về bối cảnh của hai người, biết được đối phương là hai người con gái chỉ hơn hai mươi tuổi, nhưng nhìn khí chất, tư thái của Tô Tần lúc này lại không giống với dáng vẻ của một cô gái tuổi đôi mươi nên cùng vẫn là Viên Ngọc không thắng nổi áp lực do Tô Tần tạo ra mà thua cuộc, cô ấy đau khổ xoa đầu "Được rồi, chỉ mười phút thôi đấy."Mãi cho đến khi đã đến nhà của Tiêu Phong Du, Viên Ngọc vẫn còn lải nhải oán giận "Đã mấy giờ rồi? Giờ này mà còn không đi thì chắc chắn hôm nay chúng ta phải ở lại thôn này. Ôi mẹ ơi, tôi không có mang theo vật dụng để chống muỗi, mà ở nơi này có bán thuốc xịt chống muỗi không? Còn nước hoa nữa, ở đây có bán luôn không? Ôi trời ơi, tôi có thể tắm rửa không.? Tôi mà không được tắm rửa sẽ phát điên lên mất. Ôi trời ơi,Tô Tần, rốt cuộc thì cô đã ăn trúng cái gì mà lại có ý tưởng điên rồ như vậy?"Trong thôn không có bất kỳ phương tiện giao thông nào, từ con lừa, con la cho đến xe máy,... cho dù có đánh chết Viên Ngọc cũng không muốn đi. Đoạn đường này nhỏ hẹp, lại lầy lội cho nên không có cách nào để cho chiếc Mercedes-Benz có thể chạy được, chỉ có một cách duy nhất là đi bộ đến Tiêu gia mà nói là Viên Ngọc, ngay cả Tô Tần cũng đã mệt mỏi đến thở thôn ôm Tiêu Phong Du mặt không đỏ, hơi thở cũng không gắp, sắc mặt bình cửa nhà mình rồi, Tiêu Phong Du cũng không còn dáng vẻ của hèn mọn đáng thương nữa, cô bé nhìn thấy Viên Ngọc vịn tay lên hàng rào, miệng không ngừng thở dốc thì thè lưỡi trêu chọc "Lêu lêu lêu, dì thật ngốc."Viên ngọc ...Nhóc con láo cá này!"Trả lại cho tôi.”Viên Ngọc nhào tới, trưởng thôn ôm Tiêu Phong Du cười né tránh. Bọn họ cứ đùa giỡn với nhau như vậy khiến cho không khí lúc này trở nên náo nhiệt hơn một chút, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của Tiêu Phong Du kết hợp với bầu không khí trong lành, ngay cả một người không bao giờ cười nói tùy tiện như Tô Tần cũng phải bật người đang huyên náo vui vẻ thì tiếng "két két" vang lên, cánh cửa được mở ra, một cô gái trông khoảng mười ba, mười bốn tuổi từ bên trong bước gái mặc một chiếc áo thun bị giặt đến vàng ố kết hợp với chiếc quần jean, mái tóc của nàng được cột cao thành đuôi ngựa, dáng người cao gầy, ánh mắt lại cực kỳ sắc bén "Các người là ai?"Nàng nhìn thấy Viên Ngọc đang ôm em gái của mình ở trong ngực thì cướp lại. Người này thật là thô bạo Ngọc bị hành động của nàng làm cho lảo đảo, cô ấy có chút mờ mịt nhìn người trước mặt. Một cái là bị lôi kéo làm cho choáng váng, cái là kinh ngạc khi nhìn thấy trong thôn còn có một cô gái như gái này tuy dáng người nhỏ nhắn nhưng ngũ quan lại rất tinh xảo, nhất là đôi mắt hẹp dài thâm thúy. Sau này lớn lên cô gái này chắc chắn sẽ trở thành một cô gái xinh đẹp và đầy quyến thôn vội vàng giải thích "Phong Khiển, hai người này là khách quý của thôn chúng ta, không thể nói chuyện như vậy với bọn họ được."Tiêu Phong Du vươn cánh tay nhỏ bé của mình ra "Chị ơi, em có kẹo cho chị này."Tiêu Phong Khiển không nhận kẹo, nàng cảnh giác nhìn Viên Ngọc "Bà nội của tôi còn chưa có chết đâu."Viên Ngọc ???Mặt trưởng thôn lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, Tô Tần đứng bên cạnh đi tới, cô nhìn Tiêu Phong Khiển nhẹ nhàng nói "Chúng tôi không phải muốn nhận nuôi, chỉ đến đây để giúp đỡ."Lời nói này làm cho Viên Ngọc giật mình, cô ấy vô cùng bất đắc dĩ lên tiếng “Em gái nhỏ à, em đang suy nghĩ cái gì vậy?"Có cho cô ấy đứa nhỏ xảo quyệt này thì cô ấy cũng sẽ không nhận nuôi. Xem ra đứa nhỏ này đã hiểu lầm rồi, có lẽ nàng cho rằng bọn họ tới đây là để ôm em gái của nàng đi. Chẳng trách lại chống đối như Phong Khiển ôm em gái mình thật chặt, cơ thể trở nên cứng ngắc, giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát. Tuy dáng người không lớn nhưng khí thế lại vô cùng đáng Ngọc lại có thể bị chấn động lui về phía sau mấy bước, trưởng thôn cảm thấy khó xử "Đứa nhỏ này... Ai... chuyện này tôi đã nói với bà Vương rồi, bà ấy cũng đã đồng ý. Bà ấy..."Nhìn thấy bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng, Tô Tần lại đi tới, cô nhẹ nhàng nói "Đứa bé sẽ không có chuyện gì nên không cần phải sợ."Câu nói của Tô Tần khiến cho cơ thể của Tiêu Phong Khiển thả lỏng được một chút, nàng xoay người đối mặt với Tô mắt của Tiêu Phong Khiển màu hổ phách còn của Tô Tần là màu xám khói. Tô Tần là một cô gái đẹp có khí chất điển hình, đường nét tổng thể của cô mang đến cho người khác một cảm giác lạnh lẽo, nhưng đôi mắt kia lại đặc biệt sâu sắc, khiến cho những ai nhìn thấy đều không thể kháng cự lại được mà đắm chìm vào trong đôi mắt Phong Khiển cảm thấy trong lòng mình đã bị rung động bởi một cái gì đó nhưng không thể giải thích được, nàng ôm em gái cứng ngắc xoay đầu Tần mỉm cười nói với nàng "Tôi có thể vào trong không?"
Thể loại Ngôn tình, Ngọt sủng, Ngược luyến, Nữ cường, Hắc bang, Truy thê, Hào môn, Tiền hôn hậu ái... Cưng chiều cô vợ nhỏ nham hiểm là một bộ truyện ngôn tình xoay quanh hai nhân vật chàng tổng tài Nam Cung Tuyệt và đại tiểu thư Phong Thiển Tịch. Một đêm trên du thuyền Phong Thiển Tịch bị Nam Cung Tuyệt vào nhầm phòng và đã lấy đi đêm đầu tiên của cô. Sau đó, cô đánh rơi sợi dây chuyền lại trên du thuyền và Nam Cung Tuyệt sau này đã coi là một báu vật. Cũng chính sợi dây chuyền vô tri này nhưng lại chính “nhân chứng”, là nút thắt gỡ đi những khúc mắc giữa nam chính và nữ chính trong bộ truyện này. Chính vì trong đêm tối đen như vậy, cả hai người đều không nhớ được mặt nhau nên những bi kịch và hoàn cảnh trớ trêu liên tiếp dồn đến cuộc đời vị tiểu thư này. Phong Thiển Tịch sau đêm đó bị mẹ kế gả bán vào nhà Nam Cung nhưng không một lễ cưới, không một nghi thức nào cả. Cha cô không có mặt ở nhà trong cuộc ép hôn này, đây cũng là một sự việc để lại trong lòng Phong Thiển Tịch nhiều suy nghĩ và dằn vặt. Đằng sau kế hoạch gả cưới là cả một âm mưu ghê gớm mà Phong Thiển Tịch không hề hay biết gì cả, đó là những âm mưu có liên quan đến mẹ ruột của cô, đến những ân oán của đời trước với nhà Nam Cung. Vào nhà Nam Cung, cô bị Nam Cung Tuyệt dày vò, tra tấn, hành hạ vô số lần vì cô không còn trinh trắng nữa. Cô không thể và cũng không biết giải thích như thế nào cho sự trinh trắng của mình. Một số chuyện trong vô vàn cuộc tra tấn đó là Cô bị ép phục vụ cho tên vệ sĩ trong Nam Cung, cô bị nhốt vào một cái lồng để mang đi bán đấu giá cho “tình một đêm”, anh ngoại tình với bạn thân của cô ngay trước mặt cô, anh ra lệnh cho người hầu suýt móc mắt cô,… Và xuyên suốt bộ truyện là vô số lần Phong Thiển Tịch bị cưỡng hiếp một cách thô bạo chính bởi người chồng Nam Cung Tuyệt của mình. Cô ngàn lần muốn bỏ trốn khỏi nơi đây nhưng chưa một lần làm được, mỗi ngày trôi qua trong Nam Cung như cả ngàn thế kỷ đau khổ đối với cô. Nghe đến đây, có lẽ bạn sẽ vô cùng căm phẫn cho những hành động vô nhân tính mà gã tổng tài này đã làm với cô. Một phân khúc rất gây cấn không thể không nhắc đến trong bộ truyện này chính là nhân vật Vương Kha Nhi, người mà Phong Thiển Tịch xem như chị em đã khiến cô thất vọng và đau khổ như thế nào. Quá ganh ghét vì xuất thân đại tiểu thư, vì người chồng tổng tài của Phong Thiển Tịch mà Vương Kha Nhi năm lần bảy lượt bày trò đê hèn nhằm cướp chồng của bạn. Vương Kha Nhi tìm cách để được vào Nam Cung, lật mặt “nhanh như chớp” trước những trò hèn bẩn mà mình tạo ra. Khi không thể tiếp tục giả ngu ngơ nữa, Kha Nhi lộ rõ bản chất là một con người nham hiểm nhiều lần đẩy bạn vào chỗ chết. Cô bày trò để Phong Thiển Tịch gặp lại người yêu cũ khiến Nam Cung Tuyệt nổi trận lôi đình, âm mưu dụ dỗ Phong Thiển Tịch đến quán bar để khiến Nam Cung Tuyệt ngày càng nghi ngờ về sự đứng của cô,… và đỉnh điểm là bối cảnh Vương Kha Nhi đùn đẩy để Phong Thiển Tịch rơi vào chỗ chết dưới can xăng một đối thủ trong làm ăn Nam Cung Tuyệt. Liệu cô gái này sẽ phải trả giá ra sao khi sự thật được phơi bày, liệu Phong Thiển Tịch sẽ ứng xử ra sao với một người từng “như người thân” luôn kề cận mình? Thêm vào đó, sự xuất hiện của nhân vật Viêm Nặc Thiên – người tình cũ của Phong Thiển Tịch liệu có khiến cho cô gặp thêm rắc rối nào nữa với người chồng “ngang ngược” của mình hay không? Những ân oán trước kia giữa mẹ ruột, mẹ kế của Phong Thiển Tịch với nhà Nam Cung thật sự là gì mà có thể khiến cho một đại tiểu thư xinh đẹp phải chịu nhiều cùng cực và tổn thương như vậy? Bộ truyện là sự kết hợp giữa ngược và sủng, những đoạn ngược được kể rất thực tế lấy chắc chắn sẽ lấy đi “cả lít nước mắt” của độc giả. Thậm chí tôi đã không thể ngừng căm phẫn với những việc làm mà Nam Cung Tuyệt đã gây ra với một cô gái, cho dù cô gái đó có quá đáng đến thế nào. Thế nhưng nếu đọc xuyên suốt cả bộ truyện, sẽ không có ít lần những tính cách hiền – ác của Nam Cung Tuyệt được bộc lộc khiến chúng ta không khỏi băn khoăn. Liệu nhân vật tổng tài này có thật sự đáng trách đến vậy hay không? Xuyên suốt câu chuyện, tôi luôn mong chờ đến sự xuất hiện của “sợi dây chuyền định mệnh” nhưng tác giả lại khéo léo dẫn dắt từ hết “cái mừng hụt này đến cái mừng hụt khác”. Chắc chắn độc giả cũng sẽ “nổi điên” lên vì mong muốn đến ngày Phong Thiển Tịch được minh oan, gỡ bỏ hết những rắc rối và bi kịch có thể sẽ xảy đến với cuộc đời mình. Đến bao giờ thì “sợi dây chuyền” mới có cơ hội minh oan cho nàng tiểu thư đáng thương này? Rồi đến khi nhận ra cô chính là cô gái mà anh đã cưỡng hiếp trên du thuyền, không biết lúc ấy anh sẽ lấy gì để bù đắp và bù đắp như thế nào mới đủ những oan nhục anh đã gây ra cho cô? Có lẽ không có gì bù đắp nổi những vết thương lòng, những ký ức kinh hoàng mà một cô gái 18 tuổi đã phải nhận lấy- theo tôi là vậy. Cưng chiều cô vợ nhỏ nham hiểm lại hấp dẫn độc giả ở một điểm nữa là các nhân vật trong truyện không được phô diễn một cách thái quá. Nữ chính, đại tiểu thư Phong Thiển Tịch là một cô gái cực kỳ thông minh, thể hiện một hình mẫu nữ cường “ăn miếng trả miếng” khiến độc giả hả hê. Chuyển biến tâm lý của từng nhân vật lại được tác giả miêu tả một cách sắc sảo, cả hình ảnh nam phụ hay nam chính đều được tác giả khắc họa vô cùng đặc sắc. Tóm lại, sức hấp dẫn của bộ truyện ngôn tình này là không thể cưỡng lại được. Giữa lúc thị trường ngôn tình đang bão hòa như thế này mà lại xuất hiện Cưng chiều cô vợ nham hiểm của tác giả Vân Cẩm Nhân thì không có lý do gì khiến bạn không tìm đọc ngay bản full cả.
Từ trong mơ tỉnh lại Tiêu Phong Khiển mơ màng nhìn vào bức tường trắng như tuyết, nhìn nó rất tỉnh dậy, chuyện đầu tiên làm chính là tắm rửa, vẫn tắm nước lạnh như trước. Sáng sớm dùng nước giếng giội từ đầu tới chân lạnh đến thấu rửa xong, nàng lại giặt đồ lót, từ đầu đến cuối, nàng cau mày, tâm sự chồng nãi nãi vì giúp Tiêu Phong Khiển bổ sung dinh dưỡng, hôm nay cố ý làm bánh bao, còn bưng lên một ít trứng gà để Phong Khiển miễn cưỡng tươi cười, thần sắc mệt nãi nãi nhìn thấy vành mắt đen của cháu gái, muốn nói lại cháu gái này của bà tính cách không giống đây là Tiêu Phong Du, bà khẳng định sẽ trực tiếp hỏi con có tâm sự gì sao? Vì sao lại biến mình thành bộ dạng như thế này?Nhưng đây là Phong Khiển, đứa trẻ này đôi khi quật cường đến nỗi khiến người khác phải sợ may là Tiêu Phong Du thông minh, cô bé thừa dịp chị thu dọn chén đũa, nhỏ giọng nói với bà "Hôm qua chị mơ thấy chủ nợ."Tiêu nãi nãi "Làm sao con biết?"Tiêu Phong Du ưỡn bộ ngực của mình, học theo giọng điệu của chị mình lúc nói mớ "A, Tô Tần, đừng... A, đừng..."Đây không phải là đang sợ chủ nợ đòi nợ sao?Tiêu nãi nãi căn bản cũng không nghĩ nhiều, nghe Tiêu Phong Du nói như vậy, càng đau lòng cho cháu gái chút cơm không mặn không nhạt ăn nãi nãi nhìn Tiêu Phong Khiển sắp xếp cặp sách chuẩn bị đến trường, bànói "Bà định buổi chiều sẽ tới nhà bên cạnh giúp việc."Dì Vương nhà bên mở một xưởng nhỏ ở trong thôn chuyên bán sản phẩm thủ công mỹ nghệ, buôn bán cũng không tệ lắm. Người làm của bà ấy vẫn không đủ, hoan nghênh bà con cô bác đến hỗ trợ, kiếm chút tiền trà Phong Khiển nhíu mày "Bà đi đến đó làm gì ? Đừng đi."Bà chừng ấy tuổi rồi, mắt đã hoa mà còn muốn đi giúp việc sao?Tiêu nãi nãi khó chịu trong lòng "Bà nghe Nhị Nha nói... tối qua con áp lực quá lớn, mơ thấy chủ nợ đòi nợ."Bỗng nhiên gương mặt Tiêu Phong Khiển lập tức đỏ đến tận cùng, nàng không thể tin được nhìn Tiêu nãi nãi nãi thở dài "Bà già rồi, chẳng được tích sự gì, nhưng không thể ngáng chân các con được.""Không được." Tiêu Phong Khiển vẫn là câu nói kia, tuy nàng chưa được bao nhiêu tuổi, nhưng nghiễm nhiên đã thành "Người đứng đâu một nhà."Người đứng đầu một nhà ngoại trừ có quyền lên tiếng , còn có thể dùng vũ lực. Nàng một lòng vọt vào trong phòng, xách em gái đang lén lút ăn kem lên, nhắm ngay mông mà "bốp bốp" vài đến khi Tiêu Phong Du sún răng cũng phải khóc thấy em gái khóc đến kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu, Tiêu Phong Khiển phát tiết xong lại có chút đau lòng, nàng thẹn thùng đá mông Phong Du "Ai ai ai, được rồi, đừng khóc nữa, chị đưa em đến trường."Trường tiểu học của Tiêu Phong Du ở trong thôn, cũng không xa, bình thường cô bé luôn năn nỉ chị đưa mình đến trường, chỉ là Tiêu Phong Khiển rất ít khi đồng ý, nhiều nhất là đi cùng ai ngờ tiểu gia hỏa này vào lúc này lại đột nhiên bộc lộ tính tình của mình, cô bé lau nước mắt "Không cần, Tống Tiểu Hổ tới đón em rồi."Tiêu Phong Khiển ...Tống Tiểu Hổ chính là con trai của Tống đại nương nhà Phong Khiển tức giận đến vừa giận vừa cười, tên oắt con này lợi hại, lại dám chơi trò yêu sao cũng lo lắng cho em gái, sáng sớm Tiêu Phong Khiển liền theo đuôi Phong Du ra cửa. Quả nhiên, vừa ra khỏi cửa liền thấy Tống Tiểu Hổ cầm kẹo que trong tay, đang chờ Tiêu Phong Du “Em tới đây, cho em kẹo nè."Đây chính là mật ngọt chết ruồi, trẻ con bây giờ thật đáng Phong Du nhận lấy, mỉm cười ngọt ngào "Cám ơn Tiểu Hổ ca, em rất thích. Nhưng lần sau có thể đổi qua vị khác không? Em không thích vị đào mật."Tống Tiểu Hổ gãi đầu, "A" một tiếng, lôi kéo tay Tiêu Phong Du liền đi về phía tượng này rất chói Phong Khiển không không được chạy ra, hai đứa bé bị dọa cho hoảng sợ. "Tiểu Hổ à."Tiêu Phong Khiển ngoài cười nhưng trong không cười, dù sao cũng là con trai nhà người khác, cần phải nhẹ nhàng một Tiểu Hổ có chút sợ Tiêu Phong Khiển, co rụt Phong Du tiến lên một bước, chặn trước Tống Tiểu Hổ "Đừng sợ, em sẽ bảo vệ anh."Tiêu Phong Khiển ...Nàng thề chờ hôm nay tan học về nhà, nhất định phải rút dây anten TV quỷ này quả thực là không biết học cái Phong Du đã sớm thăm dò tính tình của chị mình, mắt thấy lông mày nàng dựng ngược lên, mắt trừng thành hình viên đạn, Phong Du đã nói một câu giết nàng trong nháy mắt "Chị, chị không biết yêu." Tiêu Phong Khiển ?Cái gì?Không biết cái gì?Tiêu Phong Du hợp lý hợp tình nói "Chúng em đây gọi là thanh mai trúc mã, trẻ nhỏ vô tư. Có thể chị sẽ muốn hỏi, vì sao em muốn ăn kẹo que của Tiểu Hổ ca. Đó là bởi vì Tiểu Hổ ca thích em, thích một người đương nhiên muốn đem đồ tốt nhất cho người đó, giống như là..."Dường như để chị hiểu bản thân không phải ăn vụng kẹo que của Tiểu ca ca nhà người ta, đại não Tiêu Phong Du nhanh chóng xoay chuyển "Giống như Tô Tần tỷ tỷ đối tốt với chị đó.""Bang" một tiếng, đầu của Tiêu Phong Khiển giống như bị vật gì đó đánh trúng thật không ngờ một thứ gì đó vẫn luôn chôn sâu trong lòng bấy lâu nay, vậy mà giữa ban ngày lại bị một đứa con nít có cái mông to vạch thổi qua, tiếng cây hòe đầu thôn xào xạc vang lên, Tiểu Hổ lôi kéo tay Phong Du, quay đầu lại nhìn "Chị em không sao chứ?"Tiêu Phong Du lắc đầu "Không có việc gì, chị ấy bị em niệm chú thành công, sắp tu thành tiên rồi."Tiểu Hổ ...Cả ngày hôm đó Tiêu Phong Khiển đều thất thần, dường như đây là lần đầu tiên từ khi vào cao trung tới nay, nàng đi học mà lại thất hôm nay cũng không biết đã vượt qua như thế đến buổi chiều, trước lúc tan học, giáo viên nói một câu khiến nàng tỉnh lại "Kỳ nghỉ hè năm nay, trường tổ chức cho học sinh ưu tú tới Bắc Kinh tham quan, đi xem văn hóa bối cảnh của Đế Đô, chính là muốn các em thu thập một ít kiến thức, mở mang tầm mắt, không ngừng phấn đấu vì tương lai sáng lạn phía trước." Trước kia hàng năm, trường học đều sẽ tổ chức cho một đám học sinh đi các nơi giao lưu học tập vào kỳ nghỉ hè hoặc là nghỉ tất cả chi phí đều được trường chi trả, nhưng mỗi lần Tiêu Phong Khiển nghe thấy đều tươi cười một chút rồi bỏ qua, bởi vì nàng không thể lãng phí thời gian, tất cả thời gian của nàng đều để dành cho học tập và làm hè phải làm cái gì đều đã sắp xếp xong cả mà Bắc Kinh...Nơi đó có tim giống như bị thứ gì đó đâm vào, tra tấn Tiêu Phong Khiển đến hoảng hốt bất đến nhà, lúc ăn cơm tối, Tiêu Phong Khiển bưng bát cơm kinh ngạc nhìn bà. Bà đã rất già rồi, đầu đầy tóc bạc, đã không thể tìm thấy một sợi tóc đen nào nữa,. Đôi tay làm việc trong thời gian dài đã đầy nếp nhăn, bởi vì mùa đông không được che chở tốt nên phía trên còn có chút dấu vết nứt da để lại. Lúc này bà đang ăn đầu cá mà Tiêu Phong Du ăn thừa."Bà nội."Tiêu Phong Khiển nhìn bà, Tiêu nãi nãi ngẩng đầu "Làm sao vậy, Đại Nha?"Đối diện với khuôn mặt già nua này của bà, trái tim Tiêu Phong Khiển đột nhiên đau nhà người ta, tuổi này đã không đi làm nổi, ở nhà bảo dưỡng tuổi thọ. Còn bà nhà nàng, không chỉ đi làm việc, mà còn phải lo chuyện trong nhà, luôn luôn muốn quan tâm chuyện học tập của hai cháu lời đến bên miệng bị miễn cưỡng nuốt xuống, Tiêu Phong Khiển lắc đầu "Không có gì đâu."Nàng không thể làm gì có tiền để không đi, nhưng trong lòng Tiêu Phong Khiển lại bị nghẹn đến khó chịu, nàng đem tất cả tinh lực đều dùng ở chuyện học mãi mãi không quên một câu kia của Tô Tần - Cố gắng học tập thật tốt. Nàng nhất định phải học tập thật tốt, nhất định phải tới Bắc Kinh, nhất định phải gặp lại hè năm nay vô cùng nóng bức, thôn dân dường như đều không ra khỏi nhà, trong nhà phàm là ai có chút tiền đều trang bị điều Phong Khiển không nỡ nhưng nàng sợ bà và em gái nóng, đành phải đi chợ mua một cái điều hòa cũ hơn 200, gắn ở phòng ngủ của em gái và thường chỉ mở một lúc, mát mẻ được một chút liền tắt đi, bà cũng sợ tốn tiền Phong Du rất buồn bực, từ sau khi cô phát hiện trong mơ chị mình kêu chủ nợ đừng tới gần, chị liền dọn ra ngoài. Dọn đến phòng cách vách, không ngủ chung với cô bé thường lệ, sáng sớm Tiêu Phong Khiển đạp xe đi. Nàng dựa vào tiền làm thuê lúc nghỉ hè mua một chiếc xe đạp hơn hai mươi xe đạp này ngoại trừ hai bánh xe có thể chạy, mấy chỗ khác đều hư hỏng. Chuông không kêu, phanh không ăn, tất cả đều dựa vào Tiêu Phong Khiển điều dạy kèm cho học sinh thứ nhất xong, Tiêu Phong Khiển liền cảm thấy sau lưng vã mồ hôi, đầu có chút choáng váng. Nàng không nghĩ nhiều, uống thêm chút nước liền đi đến nhà thứ hai. Kiên trì đến kh kết thúc, lại đi hơn mười km đường núi đến nhà cuối này mặt trời nắng gắt nhất, vừa đến nhà nọ, nàng liền cảm thấy có chút không bình mẹ của nhà đó nhìn thấy nàng cũng có chút lo lắng "Phong Khiển, cháu không sao chứ? Sắc mặt rất tái nhợt. Muốn nghỉ ngơi một chút không?" Tiêu Phong Khiển là một người giữ chữ tín, nàng không muốn chậm trễ thời gian của người khác, kiên trì dạy thêm cho học cùng, mẹ của đứa trẻ kia mang cho Tiêu Phong Khiển một ly nước đậu xanh, sau khi nàng uống vào mới khỏe hơn một thấy Tiêu Phong Khiển rời đi, người mẹ vuốt đầu đứa nhỏ nhẹ giọng nói "Nhìn thấy chị rất vất vả, phải cố gắng học tập biết không?"Đường về nhà dường như xa lạ Phong Khiển cuối cùng cũng không nhớ rõ bản thân đã về đến nhà như thế nào. Vừa mới đến cửa, thấy bà đang vẩy nước ở trong sân, chân nàng mềm nhũn, ngất nãi nãi bị dọa, ném gáo nước trong tay, hét lên một tiếng, chạy nhanh đến gần nàng, tay đều lạnh may, trong thôn có bác sĩ, sau khi xem xong nói là bị cảm nắng hơn nữa bị kiệt sức, còn có chút mất sĩ cho một chút hoắc hương làm thuốc xong liền rời Phong Du nghe Tiểu Hổ nói chị bị ngất xỉu, từ trước tới giờ cô bé chưa từng chạy nhanh như vậy, chân nhỏ gắt gao dồn sức, sau khi về đến nhà, nàng khóc lóc thảm thiết "Chị, chị của con đâu? Chị, chị ở đâu rồi?"Tiêu nãi nãi không chịu nổi tức giận "Con la làng cái gì? Chị con vừa mới ngủ." Vừa nghe nói chị đang ngủ Tiêu Phong Du lau nước mắt "Không phải nói miệng sùi bọt mép, mí mắt không khép lại được sao?"Tiêu nãi nãi tức giận đến nỗi muốn đem cây gậy của mình ném Phong Du thè lưỡi, cô bé lo lắng chạy đến bên giường nhìn chằm chằm chị một hồi, hai mắt chờ mong đợi một hồi không thấy nàng tỉnh lại mới đi ra ngoài. "Bà, khi nào chị mới tỉnh lại?"Tiêu Phong Du dựa sát vào bà, tuy cô bé bướng bỉnh, nhưng trong lòng lại rất yêu thương chị nãi nãi cúi đầu vá quần áo "Chị con đang mệt mỏi, để cho nó nghỉ ngơi một lúc đi. Con nên ngoan ngoãn một chút."Tiêu Phong Du gật đầu "Nhưng trưởng thôn nói, lát nữa sẽ có người đến nhà chúng ta thăm con.""Thăm con?" Tiêu nãi nãi không tin Tiêu Phong Du, bà quả thật rất đau đầu với đứa cháu nhỏ bướng bỉnh Phong Du thề "Thật đấy, hơn nữa người vừa mới đến, chị của con nhất định sẽ khỏe lại."Tiêu nãi nãi dường như trợn trắng mắt "Con tranh thủ ăn cơm đi, cháo hạt kê cho con đặt ở trên bàn."Tiêu Phong Du "A" một tiếng, đang muốn nhấc bước chân nhỏ rời đi, ngoài phòng liền truyền đến âm thanh của tiếng thắng xe. Ngay sau đó, cửa chính bị gõ vang, trong trí nhớ, âm thanh này quen thuộc lại có chút xa lạ vang vọng cả sân nhà "Tiểu quỷ lanh lợi, mở cửa đi, Ngọc tỷ tỷ của em đến đây."Tiêu nãi nãi đang vá áo nghe thấy giọng nói này liền phát run, kim lệch hướng đâm vào không để ý nhiều như vậy, vội vàng đứng dậy đi mở bị mở đầu Viên Ngọc đội chiếc nón rơm không biết lấy từ đâu ra, tay chống tường, thân thể chính là ngực tấn công mông phòng thủ mà bày ra hình chữ Phong Du vui vẻ muốn nhảy dựng lên “Chị, kẹo, kẹo!"Viên Ngọc ...Oắt con ranh ma này trí nhớ tốt thật, đã lâu như vậy mà còn nhớ đến là Viên Ngọc đã sớm chuẩn bị, từ trong túi lấy ra một viên kẹo rất to "Cho em nè, nhóc sún răng."Tiêu Phong Du chỉ để ý đến kẹo, làm sao còn quản đến xưng hô, cô bé cầm kẹo nhảy nhót vô cùng vui vẻ "Chị, chị tới làm gì vậy? Còn muốn ăn màn thầu sao?" Nhìn thấy đứa bé nói năng ngô nghê trước mắt, tâm tình Viên Ngọc tốt hẳn, cô ấy xoay người "Cô xem đi, tôi đã nói khẳng định là bọn họ ở nhà mà."Là ai vậy?Tiêu Phong Du lập tức xoay người, mắt trừng đến tròn xoe "Tô tỷ tỷ sao?"Viên Ngọc ...Ai?Đứa trẻ đần độn này, sao không kêu tên mình, lại ngọt ngào kêu Tô Tần tỷ tỷ như vậy?Cửa xe bị đóng Tần thong thả đi vào, trên mặt nàng mang theo tươi cười, nhẹ nhàng nói với Tiêu nãi nãi "Xin chào bà."Tiêu nãi nãi vừa nhìn thấy là ân nhân đến đây, kích động đến không biết phải làm sao "Mau mau, mau vào, sao trước khi đến đây mọi người không nói một tiếng?" Viên Ngọc chính là không khách khí, cô ấy đỉnh đạc đi vào "Này, đây là đột nhiên muốn đi. Bà, người đừng vội, người bên trong đâu? Quỷ nhỏ, chị của em đâu?" Lần này đến là bởi vì ba đứa nhóc mà Viên Ngọc giúp đỡ đều về nhà làm nông, bị lão già trong nhà hỏi đến, đương nhiên là chịu giáo huấn một ấy cũng rất ranh ma, công phá Tô Tần không được, không đổi được Tiêu Phong Khiển liền thay đổi suy nghĩ, cô ấy chuẩn bị giúp đỡ nhóc sún răng tinh quái này. Với chỉ số thông minh của cô bé này, nếu không vào được một trường đại học trọng điểm, vậy rất có lỗi với bộ não này đến chị, Tiêu Phong Du lập tức nhìn Tô Tần, chỉ thấy ánh mắt Tô Tần cũng đang nhìn bốn phía tìm chị tỷ tỷ thật xinh đẹp. Tuy Tiêu Phong Du vẫn chưa biết gì về khiếu thẩm mỹ, nhưng dưới mắt nhìn của cô bé, Tô tỷ tỷ một thân quần áo màu trắng, hơn nữa quanh thân còn tản ra loại cảm giác không cách nào hình dung được. Không phải chính là thần tiên tỷ tỷ trong TV sao?"Chị của em bị bệnh." Giọng nói của Tiêu Phong Du lập tức sa sút. Viên Ngọc và Tô Tần đều sửng lại bị bệnh?Tiêu Phong Du lấy tay lau khóe mắt "Nhớ Tô tỷ tỷ."Viên Ngọc ...Tô Tần ...Tiêu nãi nãi rơi cả gậy, thiếu chút nữa ngã sấp xuống "Ai nha, hai người đừng nghe đứa nhỏ này nói bậy."Nói bậy sao?Tiêu Phong Du thề thốt nói "Các người không tin sao? Nhìn đây này."Nói xong, cô bé xoay người, đồn sức hô một tiếng đối diện với phòng bên trong "Tô Tần tỷ tỷ đến rồi, đến rồi. Tô Tần tỷ tỷ đến rồi, đến rồi. A a a, Tô Tần tỷ tỷ đến rồi!"Tô Tần ...Gần như là giây tiếp theo cửa phòng trong bị đẩy ra ngay lập Phong Khiển chỉ mặc một kiện áo khoác, hoang mang lúng túng chạy ra. Nhìn thấy cảnh tượng này, miệng Viên Ngọc mở to hết ơi, cô gái này từ khi nào đã trổ mã mê người như vậy?Bởi vì bị cảm nắng, lại ở nhà mình, cho nên Tiêu Phong Khiển ngủ khỏa thân. Lại bởi vì sốt ruột, nàng liền cầm một kiện áo sơ mi khoác ở trên người, cúc áo cũng chưa đóng hết, bả vai lộ ra hơn phân rất trắng, làn da như ngọc mài, dáng người tỉ lệ khác trước rất nhiều, hoàn toàn trưởng thành. Hơn nữa sắc mặt tái nhợt, đôi mắt rưng rưng nước mắt kia đủ để khiến hormone của mọi người dâng Ngọc bất giác nuốt một ngụm nước Tần nhíu mày, phân phó Hà Ngạn ở phía sau "Cậu đi ra ngoài trước đi."Hà Ngạn cúi đầu, mặt đỏ tai hồng lui ra lúc Tiêu Phong Khiển còn đang ngây ngốc mà nhìn chăm chú, Tô Tần tiến lên phía trước, cô nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Tiêu Phong Khiển, thở dài "Cứ không nghe lời như vậy sao?"
cô vợ nhỏ điên cuồng lôi kéo